Chương 20

“Mở không được à?” Mẹ Lâm từ trong bếp đi ra, lấy lon Coca mở giúp cô rồi đưa lại: “Uống đi con, uống hết mẹ lại mua thêm cho.”

Lâm Mỹ nghĩ đã mở rồi, không uống thì lãng phí, thế là cô yên tâm uống.

Phương châm mà trường học đặt ra cho khối lớp 9 của họ là: giờ học không đủ thì dùng đề bù vào.

Trong giờ Ngữ văn, cô Trịnh nói rất thành thật: “Nhiệm vụ của các em trong năm nay là làm bài tập, làm thật nhiều bài tập, cố gắng làm quen với càng nhiều dạng bài càng tốt, nắm vững tất cả các dạng bài.” Cô ấy lướt nhìn khắp đám học sinh đang im thin thít như chim cút trong lớp rồi nói đùa với giọng điệu thoải mái: “Dù đầu óc các em có chậm tiêu đến đâu, chỉ cần nghe lời cô, cô đảm bảo điểm Ngữ văn của các em sẽ không bị kéo xuống!”

Sau đó cô Trịnh thông báo họ sẽ làm một bộ đề trong hai ngày, sách bài tập mỗi ngày làm mười trang. Cô ấy sẽ giảng bài trên lớp, còn có kiểm tra đột xuất, đừng có ôm tâm lý may mắn! Tưởng rằng không làm thì giáo viên sẽ không phát hiện!

Thời gian rất gấp gáp, ngay cả môn Sinh học và Lịch sử cũng phát đề thi. Đề này là do trường tự in, giáo viên bộ môn ra đề, mực in lem ra tay, viết một lúc là khuỷu tay đen thui.

Thầy giáo Sinh học nói chuyện khách khí hơn nhiều, thầy dịu dàng nói trên bục giảng: “Không yêu cầu các em phải học thuộc lòng hết, chỉ cần các em tự làm, chịu khó lật sách, môn này của chúng ta không chiếm nhiều điểm nhưng đều rất dễ lấy, chỉ cần đọc sách là có thể trả lời được, là môn cho điểm tiêu chuẩn, mọi người đừng quên nhé!”

Giáo viên Toán mới cũng xuất hiện trong lớp học của họ vào thứ năm tuần thứ hai sau khai giảng. Thời khóa biểu mới đã được phát, thứ sáu này sẽ bắt đầu áp dụng.

Giáo viên Toán là một cô giáo khoảng bốn mươi tuổi, toàn thân toát ra khí chất của một người ưu tú. Khi cô ấy mặc bộ váy công sở chỉnh tề và đi đôi giày da đen bước vào lớp, cả phòng học bỗng im phăng phắc, không một tiếng động.

Giáo viên này không dễ chọc.

Tất cả học sinh đều có một cái ra-đa để dò xét tính tình của giáo viên. Ví dụ như thầy Sinh học, thầy cũng là một người đàn ông cao hơn một mét tám, bình thường trong lớp cũng không có biểu hiện quá yếu đuối nhưng chỉ sau một tiết học, tất cả học sinh đều biết giáo viên này có thể “bắt nạt” nên trong giờ của thầy là có nhiều người nói chuyện nhất.

Ngược lại, cô giáo dạy Toán này lại hoàn toàn khác.

“Cô họ Từ.” Cô giáo dạy Toán dịu dàng mỉm cười, Lâm Mỹ thầm nghĩ sau này muốn thấy cô giáo dạy Toán cười với bọn họ chắc sẽ khó lắm, hôm nay là lần đầu gặp mặt nên cô mới dịu dàng như vậy.

Cô Từ viết một dãy số điện thoại lên bảng đen, dặn mọi người nếu có vấn đề gì thì ngày nghỉ cũng có thể gọi cho cô, trước mười giờ tối cũng có thể gọi, sau mười giờ cô phải soạn bài nên đừng gọi nữa.

Cô Từ dùng một phút để tự giới thiệu, sau đó thông báo: “Cô biết buổi chiều các em có hai tiết tự học, cô đã nói với cô Trịnh của các em rồi, buổi chiều lớp các em sẽ cùng làm một bài kiểm tra khảo sát với lớp 9/4, thời gian là hai tiết. Đề không khó, đều là kiến thức cơ bản, cô cũng sẽ không ghi điểm, đợi sửa xong cô sẽ giảng bài, bây giờ chúng ta bắt đầu vào học.”

Cô Từ là giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh, kinh nghiệm phong phú. Đầu óc Lâm Mỹ như một mớ hỗn độn, rất nhiều thứ sau khi cô đọc sách đều có ấn tượng mơ hồ, tự mình đọc hiểu rồi sẽ cảm thấy “Cái này không phải khá đơn giản sao?”, nhưng nếu không đọc thì cô thật sự chỉ có thể nhìn đề bài mà ngơ ngác.

Nghe cô Từ giảng xong một tiết, không ngờ lại nghe rất thuận tai, tất cả nội dung cô ấy giảng đều được hệ thống lại một cách rõ ràng.

Cô chưa bao giờ cảm thấy mình thông minh đến vậy!

Một tiết học bốn mươi lăm phút, không hề lơ đãng một giây nào.