Lâm Mỹ đang nghe điện thoại cũng nghe được, Chu Hải nhanh chóng nói: “Mẹ tớ đồng ý rồi, chúng ta gặp nhau ở cửa nhà sách Tân Hoa nhé? Cái nhà sách lớn nhất trên đường Tân Hoa ấy. Mang thêm ít tiền, lúc ra mình đi ăn bánh đa trộn đi.”
Lâm Mỹ cảm thấy kế hoạch này rất hay, hai người hẹn nhau hai giờ gặp ở nhà sách Tân Hoa.
Nhà sách Tân Hoa bây giờ không có máy lạnh, trên đầu chỉ có những chiếc quạt trần khổng lồ kêu vù vù. Nhà sách có bốn tầng, là nhà sách Tân Hoa lớn nhất ở đây, cũng là trụ sở chính của địa phương. Các loại sách tham khảo ở đây là đầy đủ nhất, nếu ở đây không có thì các chi nhánh khác cũng sẽ không có.
Lâm Mỹ vừa vào đã hỏi nhân viên nhà sách khu sách tham khảo Ngữ văn cấp hai ở đâu, cô nhân viên chỉ tay: “Đi về phía đó, cả dãy sát tường đều là sách đó.”
Sát tường là cả một bức tường kệ sách, Lâm Mỹ nhanh chóng nhìn thấy các biển hiệu treo trên kệ, từ lớp 7, lớp 8, lớp 9 đến lớp 10, 11, 12. Phía bên kia là sách tiểu học.
“Cậu chỉ mua sách Ngữ văn thôi à?” Chu Hải hỏi.
Hôm nay Lâm Mỹ mang theo ba trăm tệ cậu cho cộng với một trăm tệ mẹ Lâm cho, định bụng sẽ khuân hết các loại sách tham khảo tổng hợp về, môn nào cũng mua hết. Bây giờ cô đọc sách giáo khoa chắc chắn không nhanh bằng đọc sách tổng hợp.
Sách tham khảo là thứ mà nhà xuất bản nào cũng phát hành, chất lượng không đồng đều, chỉ có thể dựa vào mắt tinh để nhận biết. Lâm Mỹ không yêu cầu tác giả phải có nhiều kinh nghiệm giảng dạy, cô chỉ tìm những cuốn có kiến thức đầy đủ nhất. Những cuốn nhiều lời thừa thãi cũng không cần, tốt nhất là được phân loại rõ ràng, đánh số 1, 2, 3, 4, có nhiều bảng biểu càng tốt.
Chu Hải chủ yếu muốn mua mấy bộ đề: “Mẹ tớ giao bài tập cho tớ, mỗi ngày một bộ.” Cô ấy nhăn mặt lắc đầu, đề mình tự làm thì phải tự mua về nên cô ấy cố gắng chọn những bộ đề có ít câu hỏi và ít trang để mua.
Lâm Mỹ suy nghĩ một chút, cũng chọn mấy bộ đề thi.
Hai người vật lộn trong biển sách và núi đề.
Ba giờ rưỡi, hai người mồ hôi đầm đìa bước ra khỏi nhà sách Tân Hoa. Lâm Mỹ đeo một ba lô đầy sách, cảm thấy cái ba lô này chẳng nhẹ hơn bao gạo hai mươi cân là bao.
Chu Hải ra ngoài xong liền cảm thấy sảng khoái, hỏi Lâm Mỹ: “Đi ăn bánh đa trộn không?”
“Tớ không biết hàng nào ngon, cậu dẫn đường đi.” Lâm Mỹ đặt ba lô vào giỏ xe, chiếc giỏ chao đảo mấy cái, trông rất không an toàn.
“Để sách của cậu sang chỗ tớ mấy cuốn đi. Tớ cầm giúp cho.” Chu Hải nói.
Thế là Lâm Mỹ lấy ra bốn năm cuốn sách đặt vào giỏ xe của Chu Hải. Hai người đạp xe vυ"t đi.
Ăn bánh đa trộn xong về nhà, Lâm Mỹ còn mang một phần về cho mẹ Lâm.
Cô đặt những cuốn sách tham khảo mới mua lên bàn, định bụng sẽ bắt đầu xem từ môn Vật lý.
Mẹ Lâm tay xách nách mang trở về, vào xem cô trước, lập tức khen: “Con gái ngoan chăm chỉ quá. Ra ngoài nghỉ một lát đi, mẹ mang Coca về rồi này.”
Nhà máy dệt hiện tại đang trong tình trạng tạm ngừng hoạt động nhưng bộ phận hậu cần thì luôn có việc để làm. Các lãnh đạo đương nhiên cũng sẽ mỗi ngày đến văn phòng ngồi một lát, nhà ăn nhỏ thì chưa bao giờ đóng cửa. Nơi này chuyên dùng để tiếp đãi lãnh đạo cấp trên, khi không có lãnh đạo cấp trên thì trở thành nhà bếp riêng của các lãnh đạo trong nhà máy.
Lâm Mỹ nhớ món móng giò kho của nhà ăn nhỏ là số một.
Coca của Lâm Mỹ là nhờ người quen ở bộ phận hậu cần mua giúp, rẻ hơn một chút so với giá thị trường. Trước đây Lâm Mỹ rất thích uống nên mẹ Lâm vẫn luôn xách từng thùng về cho cô. Nhưng từ sau khi giảm cân, cô đã cai Coca. Bây giờ nhìn lon Coca, cô nghi ngờ lớp mỡ đầu tiên trên người mình chính là do uống Coca mà ra.
Lâm Mỹ cầm lon Coca do dự không biết có nên uống không, theo lý thuyết thì lúc 45kg uống Coca cũng được, nhưng cô sợ cứ uống thế này thì chẳng mấy chốc con số “45kg” của cô sẽ một đi không trở lại mất.