Lâm Mỹ móc ra hai tệ: “Cho cháu một cái loại đầy đủ ấy.”
Ngoài hàng này, bên cạnh còn có một hàng thịt dê nướng xiên, ở đó họ còn bán đồ chiên, thường là xúc xích chiên và một số sản phẩm không rõ nguồn gốc do các xưởng nhỏ sản xuất.
Lâm Mỹ cảm thấy không tốt cho sức khỏe nên vẫn kiên trì ăn bánh nướng kẹp rau.
Cầm chiếc bánh vừa ăn vừa đi sang cửa hàng tạp hóa bên cạnh, Lâm Mỹ lại mua một túi sữa chua, chưa lên đến tầng ba thì đồ ăn trên tay đã hết sạch.
Trở lại lớp học, Chu Khánh đang ngồi ở chỗ mới của mình uống sữa hộp và ăn bánh quy.
Thật ra Lâm Mỹ cảm thấy Chu Khánh hơi thiếu gần gũi với mọi người. Cô đi tới chào một tiếng, Chu Khánh sáng bừng mắt mời cô ăn bánh quy. Lâm Mỹ cầm bánh quy nhai rôm rốp, Chu Khánh nhỏ giọng nói: “Người ngồi sau tớ hôi quá, toàn mùi mồ hôi.”
Ngồi sau Chu Khánh là một cậu bạn cao lớn, tên gì thì không cần nhắc đến. Lâm Mỹ nhớ hình như cậu ta rất thích chơi bóng rổ.
Chuyện này đúng là không có cách nào, Lâm Mỹ đành gợi ý: “Cậu dùng loại bút có mùi thơm ấy, dùng bút đó viết sẽ không ngửi thấy mùi đằng sau nữa.”
“Bố tớ nói mùi thơm của loại bút đó có độc.” Chu Khánh nói.
Thế thì Lâm Mỹ cũng chỉ đành bó tay, bảo cậu bạn kia chú ý vệ sinh, siêng thay quần áo thì thật không thực tế.
Tạm biệt Chu Khánh, Lâm Mỹ trở về chỗ ngồi của mình. Chuông vào lớp vang lên, học sinh chạy ùa vào lớp. Cô Trịnh nghiêm nghị đứng trên bục giảng nhìn tất cả mọi người ngoan ngoãn ngồi vào chỗ, lấy bài tập ra, bắt đầu cắm cúi làm bài.
Ngày đầu tiên đi học, môn chính chỉ có hai, một là Vật lý, một là Tiếng Anh, bài tập khá nhẹ nhàng. Lâm Mỹ làm xong bài tập Vật lý, tiện thể ôn lại kiến thức cũ. Bây giờ cô gần như phải học lại từ đầu, nhưng may mắn là Vật lý cũng giống Toán học, chỉ cần nhớ kỹ công thức rồi áp dụng là được, kiểu học thuộc lòng máy móc, còn đơn giản hơn cả Ngữ văn.
Nói đến Ngữ văn, Lâm Mỹ nhớ ra hẳn là có một loại sách tham khảo tổng hợp kiến thức, trong đó các tác giả, nhà văn nổi tiếng cần học thuộc đều được gom lại một chỗ, còn có những bài thơ quan trọng và các đoạn văn trọng điểm, cũng đỡ cho cô phải lật từng trang sách. Bây giờ xem ra cô rất cần phải đi mua một cuốn như thế.
Sáng thứ bảy cũng phải đi học, buổi chiều, Lâm Mỹ quyết định đến nhà sách Tân Hoa mua sách tham khảo, trước đó cô đã nói với mẹ Lâm. Mẹ Lâm nói: “Con rủ bạn nào đi cùng đi con.”
Lâm Mỹ liền gọi cho Chu Khánh, cô nghĩ Chu Khánh nhất định có thể cho cô nhiều lời khuyên hay, vì cô ấy đọc nhiều sách mà.
Nhưng rồi Chu Khánh rất áy náy nói buổi chiều cô ấy phải đi học thêm Tiếng Anh: “Bố tớ tìm cho tớ một gia sư rồi.”
Lâm Mỹ thầm nhỏ một giọt nước mắt đồng cảm cho Chu Khánh rồi gọi cho Chu Hải. Cô đã lấy cớ mất danh bạ để xin lại số điện thoại của những bạn học quan trọng, bao gồm cả một loạt cán bộ lớp.
Lúc cô đi xin số, cả Mai Lộ và Trịnh Khải đều tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng họ vẫn cho cô số, Trịnh Khải còn nhắc: “Nếu mẹ tớ nghe máy thì cậu cúp ngay nhé.”
Lâm Mỹ: =_=
Nghe có vẻ nguy hiểm thật.
Thu thập số điện thoại là một thói quen, để phòng khi cần thiết. Ai bảo bây giờ không có điện thoại di động chứ, có di động thì đã không vất vả như vậy rồi.
Điện thoại di động bây giờ vẫn là trang bị tiêu chuẩn của các ông chủ lớn. Người bình thường không phải ngày nào cũng gọi điện, đi đâu cũng có người tìm nên cơ bản là không dùng đến. Văn phòng của mẹ Lâm có điện thoại bàn, nhà bà ngoại Lâm cũng có điện thoại bàn, nhà cậu lúc nào cũng có người. Lâm Mỹ mỗi ngày chỉ đi đi về về giữa hai nơi, điện thoại bàn là đủ dùng rồi.
Chu Hải nói cô ấy cũng muốn đi mua sách, cũng lập tức hét lên với mẹ: “Mẹ! Lâm Mỹ rủ con đi mua sách!”