Chương 17

Sau hai tiết học buổi chiều, đương nhiên là phải tiếp tục ở lại tự học. Vì đều là con em trong khu tập thể nên buổi chiều trường học bắt đầu lúc một giờ rưỡi, cộng thêm hai tiết tự học, sáu rưỡi tối mới tan học.

Tự học chính là làm bài tập, tất cả giáo viên cũng không được về, họ phải đi tuần tra các lớp để sẵn sàng giải đáp thắc mắc của học sinh.

Nhưng hôm nay cô Trịnh dành ra một tiết tự học để sắp xếp lại chỗ ngồi.

Chiều cao của mọi người bây giờ phát triển nhanh như thổi, chỉ qua một kỳ nghỉ hè đã có mấy cậu con trai cao vọt lên. Lâm Mỹ nhớ lại chính lần đổi chỗ này, cô và Chu Khánh đã bị tách ra, sau đó mới trở lại mối quan hệ bạn học bình thường.

Trẻ con mau quên, có bạn mới, tan học đi cùng nhau, cùng nhau đến căng tin, cùng nhau đi vệ sinh, bạn cũ sẽ bị bỏ lại phía sau.

Lâm Mỹ hơi buồn, quay sang nói với Chu Khánh: “Chúng ta vẫn sẽ là bạn tốt nhé.” Câu này nghe thật sến!

Nhưng bây giờ lại rất phù hợp. Lâm Mỹ đã quen với việc nói chuyện thẳng thắn như vậy. Thử nghĩ xem, nếu bây giờ cô buột miệng một câu “hôm nào mời cậu đi ăn nhé”, phong cách này lập tức sẽ trở nên lạc quẻ ngay.

Chu Khánh gật đầu lia lịa, hai người còn nắm tay nhau. Cậu bạn nam ngồi cạnh cười trêu chọc: “Hai người các cậu lưu luyến không rời thế.” Hôm nay trong giờ học, cuối cùng Lâm Mỹ cũng biết lại tên của mấy bạn học xung quanh, cậu bạn này tên là Tiền Lượng.

Lâm Mỹ và Chu Khánh cùng lườm cậu ta một cái cháy mắt, kèm theo một tiếng hừ lạnh đầy kiêu sa, hừ!

Việc đổi chỗ ngồi hoàn toàn do cô Trịnh quyết định. Cô Trịnh đứng trên bục chỉ trỏ như đang điều binh khiển tướng: “Chu Khánh, em đổi chỗ với Tiếu Hiểu Tinh.” Rồi lại chỉ một bạn khác: “Vương Bảo Bảo, em đổi chỗ với Lộ Đào.”

Đám con trai ở phía bên kia lớp học phá lên cười ầm ĩ.

Vương Bảo Bảo là một cậu bé trắng trẻo, mập mạp, cao ngang con gái, lại còn nhát gan, học hành cũng không giỏi, đặc biệt hay đỏ mặt. Cậu ta ngồi giữa một đám con trai, ai cũng thích bắt nạt cậu ta. Cái sự bắt nạt này không phải kiểu bạo lực học đường như “tan học ở lại đây tao cho uống nước nhà vệ sinh” mà là sau giờ học, đám trai lấy Vương Bảo Bảo ra để luyện “đại bàng vồ ngực” và “khỉ trộm đào”.

Những lúc như vậy, Vương Bảo Bảo đều sẽ hét toáng lên và mặt đỏ bừng.

Tên của cậu ta cũng thực sự không hợp với một cậu con trai chút nào.

Trong ký ức sau này của Lâm Mỹ, tình bạn giữa Vương Bảo Bảo và các bạn nam được cô ghi nhớ sâu sắc như một hình ảnh đẹp đẽ. Có thể nói Vương Bảo Bảo và mấy cậu bạn thường xuyên bắt nạt cậu ta (với khuôn mặt mờ nhạt) là một trong số ít những người mà Lâm Mỹ còn nhớ được.

Bây giờ nhìn thấy Vương Bảo Bảo đổi chỗ, Lâm Mỹ lại nhớ đến học kỳ hai năm lớp chín, ngay trước kỳ thi học kỳ, Vương Bảo Bảo thích một cô bạn trong lớp (quên mất là ai rồi). Đám con trai kia còn giúp Vương Bảo Bảo viết thư tình, giúp cậu ta chặn đường cô bạn ấy sau giờ học.

Chu Khánh buồn bã thu dọn cặp sách, Lâm Mỹ giúp cô ấy dọn dẹp bàn học, đưa sách vở và bài tập cho cô ấy rồi nhìn theo Chu Khánh xách cặp chuyển đến dãy bàn sát tường.

Tiếu Hiểu Tinh vui vẻ bước tới: “Chỗ này tốt thật, ngồi đây nhìn rõ ghê.” Cô ấy nói.

“Tuần sau lại đổi chỗ rồi, lúc đó chúng ta sẽ chuyển sang bên kia.” Lâm Mỹ nói.

Để đảm bảo tất cả học sinh đều được ngồi ở những vị trí phù hợp một cách công bằng, đồng thời tránh tình trạng những học sinh ngồi ở góc lớp không nhìn thấy bảng, cô Trịnh yêu cầu cả lớp mỗi tuần đổi chỗ một lần theo dãy. Bốn dãy A, B, C, D, dãy A đổi cho dãy B, dãy C đổi cho dãy D.

Vì vậy, tuần sau sẽ đến lượt dãy của Lâm Mỹ ngồi sát tường.

Tan tiết tự học đầu tiên, tất cả mọi người ùa ra các hàng quán nhỏ ở cổng trường. Bánh nướng kẹp rau giá tám hào, kẹp thêm sợi đậu phụ, rau xanh là một tệ, thêm xúc xích hoặc trứng là một tệ rưỡi, kẹp đủ thứ là hai tệ.