Lâm Mỹ thầm nghĩ ai lại xếp cái thời khóa biểu này vậy? Buổi chiều còn có môn Tiếng Anh. Bắt mọi người học Tiếng Anh trong lúc đang buồn ngủ rũ rượi thì có khoa học không cơ chứ?
Giáo viên Chính trị là chủ nhiệm của một lớp tám nào đó, Lâm Mỹ và các bạn đến năm lớp tám mới phát hiện cô ấy từng là chủ nhiệm lớp của họ hồi năm lớp bảy, ai cũng thấy rất thú vị. Giáo viên Chính trị cũng cười nói trên lớp: “Các em đừng cười, trước đây cô cũng từng chủ nhiệm lớp rồi.”
Mọi người đều cảm thấy mình thân với giáo viên Chính trị hơn, đám học sinh khối bảy không thân với cô ấy bằng họ nên khi trêu chọc cô giáo cũng gần gũi hơn. Lúc ra ngoài nhìn thấy lớp nào đó của khối lớp bảy (Lâm Mỹ quên mất là lớp nào rồi), họ còn có cảm giác thân thiết như anh em một nhà.
Cô ấy có quan hệ tốt với cả lớp nên lúc vào tiết, cô ấy nói: “Hôm nay mọi người chẳng có tâm trạng học hành gì, để cô kể cho các em nghe chuyện xảy ra gần đây nhé.” Môn Chính trị có thi vấn đề thời sự, thế là cô ấy giảng cả một tiết về Kuwait và Iraq.
Lâm Mỹ: “...”
Bây giờ nghe chuyện này thật thú vị, hoàn toàn giống như đang nghe kể chuyện xưa.
Cô ấy còn nói với cả lớp rằng gần đây môn Tiếng Anh và môn Toán của khối lớp chín đã được điều hai giáo viên mới từ bên ngoài về, hiện tại họ vẫn chưa đến nhận việc nên thời khóa biểu tạm thời vẫn như cũ, đợi giáo viên mới đến, thời khóa biểu sẽ thay đổi.
“Tối đa là hai tuần nữa.” Giáo viên Chính trị nói.
Sau giờ Chính trị, một nửa lớp thảo luận về chủ nghĩa bá quyền của Mỹ, dầu mỏ của Kuwait và liệu Iraq có vũ khí hạt nhân hay không, nửa còn lại thì bàn tán về giáo viên mới, cho rằng nhà trường rất coi trọng khóa của họ, đây là viện trợ từ bên ngoài mà! Giáo viên mới đến thường sẽ có “ba ngọn lửa”, không chừng sẽ có một bài kiểm tra khảo sát!
Đến giờ Sinh học cũng chẳng còn ai nghe giảng, giáo viên Sinh học dường như luôn là một người thiếu cảm giác tồn tại, lúc này thầy ấy đang giảng bài trên bục cho một mình mình nghe, còn ở dưới thì toàn tiếng nói chuyện.
Lâm Mỹ đang hào hứng ghi chép lại sơ đồ tế bào, cô nhớ năm đó trong đề thi tổng hợp có câu này! He he he he he...
Chết tiệt, chỉ nhớ được mỗi câu này!! Nhiều nhất được năm điểm thì có ích gì chứ!!
Gần đây cô đang cố gắng nhớ lại đề thi năm đó nhưng đành bất lực vì trí nhớ của cô đối xử công bằng giữa việc nhớ bạn học và nhớ đề thi: cô chẳng nhớ được cái nào cả. Đọc sách Chính trị, sách giáo khoa Lịch sử, sách giáo khoa Ngữ văn, cái nào cũng giống như đề thi, nhưng chẳng cái nào chắc chắn cả.
Hôm nay lật sách Sinh học ra thấy sơ đồ tế bào mới nhớ ra, à, năm đó có cái hình này!
Cô còn muốn nhớ lại đề bài tập làm văn nhưng ấn tượng chỉ là một câu chuyện ngắn vài trăm chữ, sau đó yêu cầu dựa vào câu chuyện đó để viết một bài văn theo chủ đề XX. Chủ đề gì? Không biết. Câu chuyện ngắn đó cô cũng không nhớ ra, chỉ nhớ là có vẻ rất văn vẻ, rất khô khan. Hơn nữa cô còn không chắc đây có phải là ấn tượng còn sót lại khi cô xem các đề thi đại học khác không nữa, lỡ như không phải thì sao đây?
Xem ra việc dựa vào trí nhớ để đi đường tắt đã không còn khả thi nữa. Lâm Mỹ trải qua một ngày vô cùng chán nản, vì cô phát hiện ra những kiến thức thầy cô dạy năm đó, cô gần như đã trả lại hết cho thầy cô rồi... Những gì thầy Vật lý giảng, cô nghe như mới được nghe lần đầu tiên, ngoài việc quen tai với đề bài ròng rọc thì cách giải đề lại hoàn toàn xa lạ.
Hoàn toàn không có ấn tượng! Ấn tượng của cô về cặp kính gọng đen của thầy Vật lý còn sâu sắc hơn một chút.
Nhưng môn Tiếng Anh buổi chiều lại giúp cô lấy lại sự tự tin! Nếu thi đại học mà bài đọc chỉ ở mức độ này, cô sẽ không cần phải lo lắng nữa!