Thế là bữa tối cũng thịnh soạn rồi. Con gà quay cậu mua hôm qua, hôm nay chỉ còn lại một nửa. Lâm Mỹ đã sớm quen với tác phong của cả nhà cậu nên chẳng có gì bất ngờ cả.
Bày đầy một bàn, Lâm Mỹ ăn ngấu nghiến, đồ ăn đều là cô và mẹ cô làm, không ăn thì phí.
Ăn cơm tối xong, cậu đi trả que xiên thịt nướng, tiện thể đưa mẹ con họ ra cửa. Đi ra bên ngoài, cậu lấy ra ba trăm tệ: “Mỹ Mỹ học lớp 9 rồi, chắc sẽ vất vả lắm đây. Cậu cho cháu chút tiền tiêu vặt, muốn ăn gì thì không cần hỏi mẹ cháu nữa.”
Lâm Mỹ không nhận, năm đó cô còn chưa hiểu khái niệm cậu chơi chứng khoán thua lỗ là như thế nào. Mấy năm sau cô mới nghĩ đến số tiền cậu thua lỗ năm đó e rằng không phải là ít.
“Cầm lấy đi, cậu tiêu xài thoải mái lắm, ba trăm tệ này chắc chưa đầy hai ngày là hết. Cháu cứ cầm lấy mà tiêu đi.” Cậu nhét vào tay cô.
Lâm Mỹ nhìn mẹ Lâm.
“Cầm đi con, nhân tiện con mua ít văn phòng phẩm và sách tham khảo.” Mẹ Lâm nói.
Sau khi về đến nhà, Lâm Mỹ nói với mẹ Lâm: “Cậu cũng thật đáng thương.”
Mẹ Lâm bĩu môi: “Con đó, đừng nhìn cậu con bây giờ như vậy, trước kia khi có tiền cậu con cũng là một tên khốn nạn.”
Điều này Lâm Mỹ biết, trước kia bà ngoại và ông ngoại đã ở cùng mẹ Lâm, cậu có tiền cũng chẳng quan tâm. Sau này đột nhiên nghèo đi, ngược lại lương tâm lại trỗi dậy, đón bà ngoại và ông ngoại về ở cùng.
“Cuộc sống của gia đình chúng ta sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.” Lâm Mỹ khẳng định nói.
Cô nhớ rất rõ ràng, sau này gia đình họ chỉ có những mâu thuẫn nhỏ chứ không còn mâu thuẫn lớn nào nữa. Cuộc sống ngày càng tốt đẹp hơn, nếu không Lâm Mỹ cũng sẽ không có tiền đi du học nước ngoài.
...
Ngày đầu tiên khai giảng, giám đốc út xuất hiện tại buổi lễ chào cờ, còn phát biểu khoảng nửa tiếng.
Lâm Mỹ nhìn vị giám đốc út này, phát hiện ông ấy còn trẻ hơn trong ấn tượng của cô, bây giờ nhiều nhất cũng chỉ ba mươi mấy tuổi. Cô vẫn luôn cho rằng ông ấy là một ông già béo bụng bia, đầu hói kiểu Địa Trung Hải và miệng luôn cười tủm tỉm.
Nhìn mái tóc đen dày của giám đốc út lúc này, cô thầm nghĩ: Sau bốn mươi tuổi, nhất định giám đốc út sẽ già đi rất nhanh.
Trở lại lớp, cô Trịnh cũng phát biểu mấy câu trước khi vào giờ học. Ngoài việc nhai đi nhai lại những câu cũ rích như “Các em phải học hành chăm chỉ, nỗ lực học tập, các em không còn nhiều thời gian đâu! Các em sẽ nhanh chóng bị người khác vượt qua! Trường tốt nào cũng không thi đậu được! Cuối cùng chỉ có thể đi đẩy xe bán thịt dê xiên nướng!” thì cô ấy còn thông báo một chuyện mới.
“Mọi người về nói với phụ huynh, lần này thu sáu trăm mười một tệ là tiền mua sách tham khảo và đề thi cho cả năm học này. Sau khi nộp xong khoản này thì cả năm sẽ không thu thêm nữa. Đây là thu một lần để tiện cho việc thống kê thôi. Tiêu chuẩn được tính dựa trên số tiền mua sách tham khảo và đề thi của khối lớp chín năm ngoái, thừa thiếu sẽ bù trừ sau. Các em về nhớ nói với ba mẹ các em đấy.” Cô Trịnh nhắc đi nhắc lại ba lần.
Tin tức của Chu Khánh khá nhanh nhạy, có lẽ là do bố cô ấy nói cho cô ấy biết.
Cô ấy nói với Lâm Mỹ: “Hiệu trưởng bị người ta tố cáo, nói là ông ấy thu tiền lung tung.” Rõ ràng cô Trịnh nói mấy lời kia chính là vì chuyện này.
Lâm Mỹ nhớ là đúng là có trả lại tiền, lúc cô nhận giấy báo trúng tuyển và bằng tốt nghiệp đã được trả lại năm mươi bảy tệ. Bây giờ cô càng ngày càng nhớ ra được nhiều chuyện hơn.
Ngày đầu tiên khai giảng, tâm trí đa số mọi người vẫn còn vương vấn kỳ nghỉ hè, chẳng có chút hứng thú học hành nào cả.
Hơn nữa thời khóa biểu được sắp xếp rất không khoa học, buổi sáng tiết đầu tiên là Chính trị, tiết thứ hai là Sinh học, sau đó mới đến Vật lý, tiết thứ tư là Lịch sử.