Chương 14

Cậu của Lâm Mỹ trước khi nhà máy dệt ngừng hoạt động đã mua đứt thâm niên công tác để ra ngoài làm ăn nhỏ. Có lời có lỗ, căn nhà này là do cậu dùng tiền làm ăn để mua, nhưng có lẽ vào năm ngoái, cậu chơi chứng khoán đã thua lỗ hết gia sản. Bây giờ cậu đang định tìm một cơ quan để vào làm hay là tiếp tục giữ công việc ổn định.

Khi có tiền, cậu còn mang sô cô la Hồng Kông về cho Lâm Mỹ.

“Mỹ Mỹ đến rồi à?” Cậu ngồi xổm trước quầy cờ tướng ở cổng khu nhà tập thể nói, rồi đến đón táo đỏ và đường phèn trên tay cô: “Đi thôi, mợ cháu đã làm món ngon rồi đấy.”

Thấy Lâm Mỹ mặt nhăn mày nhó, cậu cười nói: “Cậu còn mua gà quay nữa đấy.”

Vừa vào nhà cậu, bà ngoại và ông ngoại đang ngồi trong phòng xem tivi, còn trong bếp thì khói bay mù mịt. Lâm Mỹ cảnh giác nhìn vào bếp, sau khi chào bà ngoại và ông ngoại thì cô chui vào trong.

Cô đã học được từ lâu rồi, trước khi mợ nấu ăn thì cứ giành lấy quyền chủ động trước là được.

“Mợ đang làm gì vậy?” Cô thò đầu nhìn, thấy mợ cắt rất nhiều cà tím: “Cà tím xào à?”

Mợ bưng nửa bát thịt không biết đã đông bao lâu từ trong tủ lạnh ra nói: “Cậu cháu ra ngoài ăn cơm mang về đấy, mợ nghĩ vừa hay có thể hầm một chút để ăn.”

Da đầu Lâm Mỹ tê dại, đồ ăn thừa mang về! Cô cũng có thể hiểu suy nghĩ của mợ, đây chẳng phải là một món thịt đây sao?

Cô vội vàng đẩy mợ ra ngoài, lấy một cái tạp dề tự đeo vào: “Mợ đi xem tivi đi ạ, để cháu làm cho.”

Trong nhà mợ thì không có cái quy định con gái lớn như Lâm Mỹ không được xuống bếp. Mợ vẫn luôn cảm thấy Lâm Mỹ quá yếu ớt, đáng lẽ đã sớm phải để cô học làm việc nhà rồi.

Mợ nói: “Vậy cháu cẩn thận một chút nhé, đừng đổ nhiều dầu quá, cho nhiều nước vào.”

Lâm Mỹ liên tục đáp lời: “Cháu biết, cháu biết rồi ạ.”

Đợi mợ vừa khuất bóng, Lâm Mỹ hào sảng đổ một muỗng dầu tráng chảo, cho hành, gừng, tỏi vào phi thơm rồi cho cà tím vào xào nhanh. Cà tím nhiều dầu mới ngon, xào chay cũng rất hấp dẫn.

Mẹ Lâm vừa đến đã thấy chị dâu ngồi trên ghế sô pha xem tivi ăn dưa hấu, quay đầu lại nhìn con gái mình đang ở trong bếp! Bà ấy tức giận đến nổi trận lôi đình, đặt túi xuống rồi đi thẳng vào.

Lâm Mỹ đang xào, mẹ cô đến liền đẩy cô ra nói: “Để mẹ làm, con ra ngoài ngồi đi.”

Lâm Mỹ thấy trán mẹ vẫn còn đầy mồ hôi liền nói: “Mẹ ra ngoài hóng mát một chút đi ạ.”

Mẹ Lâm giận dữ: “Bà ta dám để con nấu cơm à!” Nhớ đến anh trai mình còn đang ở bên ngoài xem đánh cờ, bà ấy lại nói: “Cả cậu con nữa chứ!”

Lâm Mỹ đưa bát thịt thừa cho mẹ Lâm xem, khẽ nói: “Con không muốn ăn đồ mợ ấy làm đâu, cái này ăn được sao? Con tự làm món con muốn ăn.”

Mẹ Lâm lục lọi trong bếp, sau khi Lâm Mỹ xào xong cà tím thì dù thế nào cũng không cho cô động tay nữa, đuổi cô ra ngoài. Sau đó, bà ấy lại chiên một chậu lớn bánh phồng tôm đưa cho Lâm Mỹ: “Ăn đi, mẹ thấy còn có há cảo đông lạnh, chiên thêm một đĩa há cảo cho con nữa.”

Mợ chỉ chuẩn bị một món, chính là món thịt thừa hầm cà tím kia. Mẹ Lâm còn thấy miến đã ngâm, đoán chừng mợ ấy có lẽ còn muốn cho miến vào nữa.

Lâm Mỹ nghĩ đến đó liền cảm thấy đây thuần túy là lãng phí đồ ăn.

Mẹ Lâm bảo Lâm Mỹ nhanh chân đi mua hai lạng thịt băm, chuẩn bị dùng miến làm món kiến leo cây cho cô.

Lâm Mỹ chạy đến cổng lớn, cậu cô nhìn thấy thì gọi cô: “Chạy đi đâu đấy?”

“Cháu đi mua thịt băm ạ.” Lâm Mỹ cũng không nói món mợ nấu thế nào, vì mợ và cậu là vợ chồng mà.

Cậu vỗ đùi đứng lên: “Cậu đi cùng cháu, một cô gái nhỏ như cháu ra ngoài người ta lo đấy.”

Gần nhà cậu có một con phố chợ đêm, mua xong thịt băm đi ra, cậu hỏi cô có ăn thịt xiên nướng không rồi mua hai mươi xiên.