Chương 13

Mẹ Lâm nói: “Không được, con sắp khai giảng rồi, đến nhà bà ngoại ăn bữa cơm là điều nên làm mà.”

Lâm Mỹ cúi đầu ủ rũ. Nếu như nói sau khi trở về nhìn thấy ai cũng đều là mong đợi, vậy người cô không mong đợi nhất chính là mợ, vừa nghĩ tới còn phải tiếp xúc với mợ thêm mười năm nữa thì thấy nghẹn lòng.

Cô còn nhớ sau khi cô đi làm, cô nói với bà ngoại rằng quần áo trong tủ không thể mặc được nữa, cần mua quần áo công sở. Chỉ là nói chuyện phiếm mà thôi, vậy mà ngày hôm sau mợ liền lấy một chiếc áo vest nữ màu cam vàng nói muốn cho cô.

Rất giống bộ Thu Cúc mặc khi thưa kiện.

Lâm Mỹ nhận lấy, rất muốn nói “vứt vào thùng rác đi”. Nhưng dưới ánh mắt thúc giục của bà ngoại, cô đành phải nói cảm ơn rồi nhận lấy. Từ đó mợ vẫn luôn lấy lý do “Lâm Mỹ đi làm không có quần áo, tôi đã đem quần áo của tôi cho nó rồi” nói suốt sáu bảy năm.

Mợ là loại người cho người ta 10 tệ, lại muốn người ta mang ơn 100 tệ. Mợ vừa muốn làm người tốt, lại không nỡ bỏ tiền ra. Sau này Lâm Mỹ học được từ mợ chính là không bao giờ nên cố gắng lấy lòng cả hai phía, hoặc là làm người chân thành, không thích thì nói thẳng; hoặc là muốn làm người tốt thì làm một cách triệt để, nếu không thì sẽ chẳng ra gì cả hai bên.

Ngày hôm sau, Lâm Mỹ mang theo một cặp sách to và chắc chắn đi lấy sách. Cô đoán sang năm chính là lớp 9, chắc chắn trường học sẽ phát rất nhiều tài liệu ôn tập, ước chừng sách sẽ không ít.

Quả nhiên vừa vào phòng học, trên bục giảng và dưới sàn nhà phía dưới bục đều chất đầy những chồng sách. Mai Lộ và Trịnh Khải đứng trên bục giảng phát sách cũng không có chỗ để đặt chân.

Các tổ trưởng đi lên lấy sách, kiểm tra số lượng xong thì đưa cho những người ở hàng đầu tiên rồi từng người một chuyền xuống dưới. Từ tám giờ phát đến mười giờ, sách vẫn không ngừng được đưa vào, chỉ chốc lát sau có người ở bên ngoài gọi: “Lớp 9/3 ra lấy đề thi!”

Phát xong một loại sách, Mai Lộ liền hô lên từ phía trên: “Có ai sách bị hỏng không, nhanh chóng kiểm tra lại, đi đổi ngay!”

Tất cả mọi người đều vùi đầu kiểm tra sách giáo khoa, nhanh chóng lật xem một lần giống như thần bài xáo bài trong phim. Một quyển chưa kiểm tra xong thì quyển thứ hai đã được chuyền xuống rồi.

Lâm Mỹ tính toán một chút, tổng cộng có bốn mươi mốt quyển sách. Toán, Ngữ văn và Tiếng Anh đều có hai quyển sách bài tập cộng với đề thi, Sinh học và Lịch sử chỉ có đề thi, Chính trị phát một quyển thời sự.

May mắn cô có tầm nhìn xa, đã mang theo một cặp sách lớn.

Mai Lộ nói: “Gần đây còn phát sách nữa, mọi người nhớ nhắc nhở nhau nhé, ai chưa đến thì bảo họ đến văn phòng giáo viên lấy sách.” Sau đó còn yêu cầu mọi người ngày mai mang sáu trăm ba mươi mốt tệ đến đây, tiền sách và đề thi đã phát thêm vẫn chưa được thu.

Vốn dĩ nói là phát sách sau khi họp, kết quả đến trường lại thành họp sau khi phát sách. Nghe nói hiệu trưởng có việc không kịp đến, cuối cùng buổi họp bị hủy bỏ.

Lâm Mỹ có một chút ấn tượng, hình như là hiệu trưởng đang kêu gọi tài trợ từ thành phố, muốn thành phố cấp tiền cho tòa nhà dạy học mới của bọn họ, cái mà tương lai sẽ xây năm tầng và còn một tòa nhà đa năng nữa.

Nếu không họp nữa, Mai Lộ lấy thời khóa biểu từ chỗ cô giáo Trịnh ra chép lên bảng, để cho mọi người chép lại.

Lâm Mỹ cảm thấy Mai Lộ tương lai cũng sẽ là một người thành công. Cô ấy và Chu Khánh là hai kiểu người chăm chỉ khác nhau, phương hướng cố gắng khác nhau, nhưng hiển nhiên đều là người giỏi giang cả.

Lâm Mỹ cõng sách về nhà, dán thời khóa biểu đã chép xong vào kẹp ảnh rồi dựa theo thời khóa biểu của ngày đầu tiên chuẩn bị sách, còn có sách bài tập và vở ghi.

Buổi chiều, cô mang theo mười cân táo đỏ và mười cân đường phèn mà mẹ Lâm đã chuẩn bị, đến nhà bà ngoại.