Chương 12

Lâm Mỹ không ngờ quan hệ giữa mọi người bây giờ đã phức tạp đến vậy. Tam quan của cô bị tác động chút ít. Có thể lúc này trong ấn tượng của cô, mọi người đều chỉ biết ăn chơi ngây ngô, đây chính là suy nghĩ rập khuôn bị đóng đinh của một người trưởng thành.

“Vừa rồi cậu ấy muốn ra vẻ đàn chị trước mặt cậu.” Chu Hải nói.

Lâm Mỹ cũng có chút hối hận: “Tớ không nên làm nhiều như vậy mới phải.” Muốn làm thì về nhà mà làm là được rồi.

Chờ Chu Khánh ra, ba người đi đến cổng trường, mỗi người mua một cây kem, vừa đi vừa ăn cho đến khi đến ngã tư mới ăn hết, sau đó Chu Khánh cưỡi xe đi. Chu Hải muốn đi xe buýt, cô ấy cũng không ở trong khu tập thể. Bà nội của Chu Hải làm ở nhà máy dệt, hiện tại cô ấy ở nhà mẹ cô ấy, cả nhà họ đã sớm dọn đi rồi.

Lâm Mỹ rẽ vào chợ, mua dưa chuột và cà chua tươi, lại cắt một miếng bí đao. Thấy thịt ba chỉ chỉ hơn tám tệ một cân nên lại cắt thêm một cân thịt, còn mua cả cây thông bồn cầu. Xách đủ thứ lớn nhỏ về nhà, cô mặc tạp dề vào bếp.

Dưa chuột xào thịt ba chỉ, trứng gà xào cà chua, canh bí đao. Khi cơm đang nấu trong nồi, Lâm Mỹ gọi điện cho mẹ Lâm bảo mẹ đừng mua đồ ăn nữa, cô đã làm xong hết rồi.

“Con gái mẹ giỏi thật đấy.” Mẹ Lâm vui vẻ nói trong điện thoại.

Gần đây Lâm Mỹ thường nấu cháo, xào rau, dần dần khiến mẹ Lâm chấp nhận chuyện “con gái đã biết nấu cơm”. Hôm qua mẹ còn gọi điện cho bà ngoại và ông ngoại để kể, khoe khoang “Con gái con biết làm đủ thứ việc rồi!”

Mẹ Lâm trở về mang cho cô mười túi sữa chua, một túi lớn kem que và kem ly, còn mua một con gà luộc chặt miếng.

Bàn cơm lập tức phong phú hơn. Ăn cơm xong, mẹ Lâm không cho cô rửa bát, nói bên hậu cần gần đây có mua sắm, bà ấy đã nói với họ để lấy một thùng Coca, hỏi cô có muốn Sprite nữa không.

Lâm Mỹ: “Không muốn, Coca cũng không cần nữa.”

Mẹ Lâm đưa cho cô một cây kem sữa trứng: “Con không thích uống sao? Uống đi, hậu cần mua được rẻ đấy.”

Lâm Mỹ ăn kem, nghi ngờ rằng cứ thế này thì mục tiêu “50kg” sẽ không còn xa nữa.

Bài tập đã làm xong rồi, lần đầu tiên Lâm Mỹ ngồi xem TV vào buổi tối. Trên TV đang chiếu bộ phim “Tổ trọng án số sáu”, rất nhiều diễn viên đều rất quen mặt, nhưng vụ án thì đều đã quên hết, vừa hay có thể xem lại một chút.

Mẹ Lâm hỏi: “Ngày mai con làm gì?”

“Ngày mai họp, lấy sách ạ.” Cô đáp.

“Vậy chiều nay con đi thăm bà ngoại đi, buổi tối mẹ cũng qua, chúng ta sẽ ăn cơm ở nhà bà ngoại.” Mẹ Lâm nói.

Mẹ Lâm có một người anh trai, bà ngoại và ông ngoại Lâm sống cùng con trai. Lâm Mỹ có ấn tượng không tốt với cả nhà cậu và mợ, vừa nghe đã nhíu mày.

Mẹ Lâm vỗ nhẹ vào cổ cô: “Đi đi, sắp khai giảng rồi, đi thăm bà ngoại con.”

“Thăm bà ngoại thì không vấn đề gì. Nhưng không cần ăn cơm ở nhà bọn họ chứ? Con ăn không quen đồ ăn mợ nấu...” Lâm Mỹ đáng thương nhìn mẹ Lâm.

Mợ là một người rất mâu thuẫn. Lúc nhỏ Lâm Mỹ chỉ cảm thấy mợ ấy đáng ghét, sau đó mới phát hiện người này thật sự rất kỳ quái.

Nhà mợ có chín đứa con, mợ là con gái, từ nhỏ được cho người khác nuôi. Sau khi làm việc mới tìm lại được gia đình. Cậu nói khi hai người yêu nhau, mợ thích nhất dẫn cậu đi khu phố Hồi giáo, đặc biệt là lúc tan tầm buổi trưa, như vậy cậu sẽ phải mời mợ ăn mì nước thịt bò.

Lúc đó việc giới thiệu đối tượng dường như đều một lần là thành. Cậu và mợ kết hôn rồi mới phát hiện mợ có một thói quen khi nấu ăn, đó là cứ thế cho thật nhiều rau vào. Ví dụ như làm một con cá, mợ sẽ cho hai cân giá đỗ vàng vào, nấu một nồi lớn, ngay cả thịt cá cũng có vị giá đỗ. Đến nhà mợ ăn cơm, Lâm Mỹ nhớ ở giữa luôn là một cái chậu siêu lớn, xung quanh là một vòng đồ ăn thừa.

Mợ còn đặc biệt thích nói: “Bởi vì có mọi người đến nên mới làm nhiều món như vậy!”