Chương 11

Bàn ghế đã được kiểm đếm rõ số lượng, bàn thừa hai cái, ghế thừa bốn chiếc. Những thứ này đều được tính là tài sản của lớp bọn họ nên đương nhiên không thể trả lại nữa.

Mấy bạn nam khiêng bàn ghế đều cứ thế mà khiêng vào lớp, lúc khiêng thì không đếm xỉa gì đến số lượng, khiêng xong mới phát hiện thừa ra, cả lớp đều cảm thấy mình được lợi.

Một bạn nữ đem một trong số những cái bàn đó kê sát cửa sổ ở phía bắc bục giảng, đặt hai chậu cây cảnh mới lên trên. Một cái bàn khác đặt ở phía sau lớp học để khăn lau.

Lâm Mỹ thấy cô gái kia có khí chất đặc biệt, chắc chắn cũng là thành viên ban cán sự lớp. Chờ đến khi cô ấy bắt đầu thu bài tập thì Lâm Mỹ mới biết cô ấy là lớp phó học tập. Giáo viên Ngữ văn rất thích cô ấy, mà giáo viên Ngữ văn là chủ nhiệm lớp của bọn họ, cho nên cô gái này cũng coi như là người nổi bật trong lớp.

Lâm Mỹ nhớ rõ cô ấy họ Mai, tên là Mai gì đó thì không nhớ rõ.

Bạn học Mai dùng khăn lau bảng, lấy phấn mới được phát viết lên bảng: Nộp bài tập: Ngữ văn, nộp bài làm văn và bài tập hè; Toán, nộp bài tập hè; Tiếng Anh, nộp bài chép từ vựng.

Dưới lớp có người hỏi: “Sách bài tập có cần phải nộp không?”

Bạn học Mai quay đầu: “Không cần nộp, giáo viên sẽ giảng trên lớp.”

Lâm Mỹ và Chu Hải liếc mắt nhìn nhau, hai người cùng nhau nở nụ cười như trút được gánh nặng.

Thu bài tập xong thì bắt đầu chính thức quét dọn vệ sinh. Chủ nhiệm lớp là một người phụ nữ mập mạp. Mặc dù cô ấy cười rất dịu dàng nhưng thật ra rất nghiêm khắc. Lâm Mỹ bây giờ vẫn còn nhớ cô ấy họ Trịnh.

Cô Trịnh tới nhìn thoáng qua, hỏi bạn học Mai Lộ: “Mai Lộ, đã thu xong bài tập chưa?”

Đúng rồi, bạn học Mai tên là Mai Lộ.

Sau khi cô Trịnh biết đã thu xong bài tập liền gật đầu, lại nói với bạn nam kia: “Trịnh Khải, bảo mọi người quét dọn xong thì về đi, à, bóng đèn và cửa sổ cũng phải lau.”

Bạn nam cao lớn kia là lớp trưởng, Lâm Mỹ đã quên sạch về cậu ta rồi. Ba năm học cùng cộng với một chút ký ức trước kia vẫn không sâu sắc bằng ấn tượng về việc cậu ta “giữ của” hôm nay.

Trịnh Khải đợi cô Trịnh đi rồi thì kêu người ghép bàn lại, để cho một bạn nam cao lớn đứng lên lau bóng đèn và cửa sổ, phía dưới có người đỡ. Cậu ta là người đầu tiên đứng lên lau, bạn nam phía dưới đỡ cậu ta không ngừng nói: “Cẩn thận, cẩn thận.”

Lâm Mỹ mải mê quét dọn vệ sinh, cầm khăn lau dọn sạch tất cả các ngóc ngách, ngay cả bản lề cửa lớp học cũng bị cô lau qua một lượt. Mai Lộ đến dùng tay lau qua một lượt ở cánh cửa và khe cửa, thấy tay không dính bụi liền khen ngợi cô: “Làm khá tốt đấy.”

Lâm Mỹ: “...” Cảm giác cứ là lạ thế nào ấy.

Chu Hải và Chu Khánh đều đang đợi cô, Chu Hải nói: “Đi thôi, đi thôi. Gần mười một giờ rồi.”

Lâm Mỹ ném khăn lau đi, khăn bẩn thật sự nên chỉ có thể vứt vào thùng rác, cũng không thể trả lại cho Chu Hải. Cô hỏi Chu Hải: “Cậu có lấy lại không?” Chu Hải lắc đầu: “Vứt đi, vứt đi.”

Lâm Mỹ đi đến văn phòng giáo viên mượn xà phòng để rửa tay, còn gọi Chu Hải và Chu Khánh: “Hai cậu cũng qua đây rửa đi.”

Chu Hải: “...”

Chu Khánh: “...”

Chu Hải và Chu Khánh mang theo vẻ vừa phấn khích vừa thán phục rửa tay cùng Lâm Mỹ. Sau khi đi ra, Chu Khánh ra đẩy xe đạp. Mặc dù cô ấy đi học ở đây nhưng lại không ở trong khu tập thể của gia đình mà ở trong căn hộ của cơ quan bố cô ấy.

Hai người bọn họ chờ cô ấy ở cổng trường.

Chu Hải nói với Lâm Mỹ: “Vừa rồi Mai Lộ thật đúng là chẳng ra gì cả.”

Lâm Mỹ cảm thấy hơi khó chịu, nhưng cũng rất thú vị, chủ yếu là bởi nhìn một đứa trẻ giả vờ như người lớn. Chu Hải nói: “Tớ không quen nhìn Mai Lộ như vậy, chỉ giỏi nịnh bợ cô giáo Trịnh thôi.”