Chương 8: Mở Cửa Kinh Doanh (3)

Giành được thắng lợi trong hiệp đầu, Lục Kiến Vi vừa ngân nga hát vừa bắt đầu nhào bột.

Kể từ năm mười tuổi, gia đình chỉ còn lại một mình cô, nên cô đã phải tự học nấu ăn. Tay nghề tuy không thể gọi là xuất sắc, nhưng tự nấu cho mình một bữa ăn thì chẳng có gì là khó khăn.

Sáng sớm lười bày vẽ, nên cô chỉ đơn giản làm một bát mì trứng rau xanh.

[Hệ thống, rau và thịt cứ để thế này sẽ hỏng mất.] Cô vừa rửa một cây rau cải vừa hỏi.

Hệ thống: [Đây là vật tư cá nhân hệ thống tặng. Nên cô có thể cất vào hành trang cá nhân, thực phẩm sẽ được bảo quản tươi nguyên, không bị hỏng. Tuy nhiên, đồ được mua từ ngân quỹ của quán trọ sau này, thì không thể cất vào hành trang cá nhân được nữa.]

Mắt Lục Kiến Vi sáng lên: [Vậy nếu ta dùng những vật tư cá nhân này để đãi khách, tiền kiếm được có phải nên hoàn lại cho ta theo giá thị trường không?]

Tiền công sức bỏ ra thì đã được tính vào lương rồi.

Bây giờ ngân sách của quán trọ rỗng tuếch, nên chẳng thể mua sắm được gì. Trong bán kính mười dặm lại chẳng có lấy một thôn làng, cũng không có nguồn cung ứng. Nếu thật sự có khách đến, chỉ có thể dùng số vật tư này để xoay xở. Cửa hàng hệ thống cũng không bán những thứ này, nên cô chỉ có thể mua từ người dân bản địa.

Hệ thống: [...]

"Còn nữa," Lục Kiến Vi lại nói: [Nếu ta tự trồng rau trồng lúa, thì có phải cũng có thể bán lại cho quán trọ không?]

Hệ thống: [...]

[Im lặng tức là đồng ý rồi.] Lục Kiến Vi thầm tính toán trong lòng.

Hệ thống đã keo kiệt, thì cô sẽ còn "vắt cổ chày ra nước" hơn cả nó.

"Thư ký chủ, đất đai trong vòng mười dặm quanh đây đều không thích hợp để trồng trọt." Hệ thống nhắc nhở.

Lục Kiến Vi cười nói: [Vậy tức là, ta muốn mua vật tư, chỉ có thể đến thành Vọng Nguyệt gần nhất thôi sao?]

[Đúng vậy.]

[Để sau hãy tính.] Thồ hàng từ nơi cách xa nơi đây hai mươi dặm về ư? Cô chẳng muốn làm chút nào.

Cô cất hết vật tư vào hành trang cá nhân, tự nấu cho mình một bát mì, rồi thong thả thưởng thức. Sau khi ăn uống và rửa bát xong xuôi, cô đi dạo một vòng quanh sân.

Quả nhiên bản đồ ba chiều sao có thể so được với việc tự mình tham quan.

Tòa lầu chính nằm ngay trên trục trung tâm của quán trọ. Khoảng cách từ lầu chính ra đến cổng sân ước chừng một trăm mét, được nối liền bởi một con đường lát đá xanh. Đi được khoảng năm mươi mét, con đường đá xanh lại chia làm hai hướng Đông và Tây, dẫn lối đến các dãy phòng trọ hai bên và chuồng ngựa. Phần còn lại đều là đất bùn, nhưng được cái sạch sẽ và bằng phẳng.

Cửa chính của tòa lầu có sáu cánh, bên ngoài là hành lang rộng khoảng năm thước. Từ hành lang bước xuống ba bậc tam cấp bằng đá là chạm ngay vào con đường lát đá xanh.

Đối diện với cửa chính, bên tay phải có dựng một tấm biển gỗ, trên đó khắc một hàng chữ lớn vô cùng bắt mắt:

NGHIÊM CẤM ẨU ĐẢ TRONG QUÁN TRỌ.

Chỉ cần khách bước vào cổng sân là có thể nhìn thấy quy định này.