Người già buổi tối ăn ít, cô bận cả ngày cũng chẳng muốn ăn, liền tính làm món gỏi trộn ba loại.
Mà ba loại này thì... Khương Nguyệt Vi dứt khoát mở tủ lạnh xem có gì dùng nấy.
Cô có mang về một quả dưa chuột, tủ lạnh còn một củ cà rốt. Cô lại ngâm ít mộc nhĩ cho nở, chần nước sôi rồi thái sợi.
“Mình nghĩ bà nội ăn không được đồ cứng, dứt khoát chần chín luôn cà rốt, rồi vớt ra ngâm nước lạnh, như vậy mới yên tâm.”
Tay chân cô lanh lẹ, thái ba loại sợi vừa nhanh vừa đều. Chờ thái xong, cô rưới chút dầu mè lên, giòn sần sật, mùa hè ăn rất sảng khoái.
Chỉ lát sau, mùi thơm nồng đượm, ngọt ngào của nồi cháo gạo kê bí đỏ nhà họ Khương lại từ ống khói bay sang sân nhà thím Tề vách Tây.
Hôm nay con trai thím Tề tăng ca, hai vợ chồng ăn cơm sớm, đang ngồi hóng mát ngoài sân.
Thím Tề đang kể cho chồng nghe chuyện ban sáng, vừa hay ngửi thấy mùi thơm: “Ông ngửi đi, ông ngửi đi! Sáng nay cũng thơm y như vầy! Tối qua tôi cũng ngửi thấy!”
Chồng thím Tề hít hà. Thơm thật. Ông cảm khái: “Lâu lắm rồi mới ngửi thấy mùi lương thực thơm thế này. Nhớ lần cuối là hồi nhỏ uống cháo mẹ nấu.”
Thím Tề bĩu môi, nghĩ thầm hồi đó làm gì so được với bây giờ. Trừng mắt mới thấy hạt gạo trong bát, không nói quá, một bát cháo đếm không hết năm đầu ngón tay.
Huống chi lại nhắc đến bà mẹ chồng thiên vị, thím Tề lườm chồng: “Người ta dùng gạo gì, bột gì, sao so với ngày xưa được. Ông cũng đừng có dát vàng lên mặt mẹ ông nữa, bà ấy nấu còn không bằng tôi, mà đòi so với con bé Nguyệt!”
Chồng thím cũng không muốn cãi nhau, dứt khoát lảng đi, lái sang chuyện ban sáng: “Bà trước còn nghe lén nhà người ta, sao sáng nay còn mặt dày hỏi người ta cách nấu cơm thế.”
Thím Tề trợn mắt: “Thì sao? Giơ tay không đánh người mặt cười. Vả lại, làm hàng xóm bao năm, tôi tuy không giúp gì nhiều, nhưng cũng có hại ai đâu, có gì mà ngại.”
“Thế sao hôm nay người ta không gọi bà sang xem?”
Thím Tề lườm ông chồng: “Người ta đâu có rảnh rỗi cả ngày như ông. Tôi vừa nghe động tĩnh, bé Nguyệt cũng vừa về, bà cụ còn chưa về đâu. Tôi việc gì phải hôm nay qua làm phiền người ta.”
“À, không ngờ bà cũng biết chừng mực gớm.”
Chồng thím định khen vợ biết điều, thì nghe thím Tề tiếc nuối: “Đáng tiếc, ăn cơm sớm quá. Phải chi chan nước canh mùi thơm này mà ăn.”
---
Lại nói tiếp, Khương Nguyệt Vi cứ tưởng hôm nay mình khỏe như trâu, kết quả cơm vừa bưng lên bàn, định chờ bà nội về, đã gục ngay trên bàn ngủ mất.
Mãi đến lúc bà nội về đánh thức cô dậy.
May là cháo vẫn còn âm ấm, mùa hè cũng không cần ăn nóng quá. Khương Nguyệt Vi đói lả, ăn ngấu nghiến. Mấy cái bánh xếp chay còn từ sáng, cô cũng chẳng thèm hâm nóng, ăn tuốt.
Đêm nay Khương Nguyệt Vi ngủ rất say, một mạch đến hừng đông.
Chờ cô tỉnh dậy đã là 5 giờ sáng, chuẩn bị ra tiệm, thì phát hiện bà cụ Khương cũng muốn ra cửa cùng mình.
“Bà định đi đâu đấy ạ?”
Bà cụ Khương phủi phủi tay áo: “Đi dạo phố.”
Khương Nguyệt Vi nghẹn họng. “Trung tâm thương mại nào mở cửa lúc 5 giờ sáng cơ chứ!”
Cô đưa cho bà cụ năm đồng: “Con không vội, bà ra ngoài ăn tạm gì đó đi.”
Ai dè bà cụ đẩy năm đồng lại, còn móc từ trong túi nhỏ ra một tờ một trăm đồng mới tinh: “Năm đồng còn không đủ mua bát tào phớ. Hay là cô cầm lấy mà ăn tạm đi. Tôi bây giờ có tiền hơn cô.”
Khương Nguyệt Vi nhìn tờ một trăm đồng mới cóng, cười hì hì ngây ngô.
Cô biết bà cụ nói thật, cũng là cách bà cụ thương cô. Cô không từ chối nữa, cầm tiền rồi chạy đi.
Vừa chạy còn không quên dặn bà cụ: “Có việc gì thì gọi cho con nhé, nhấn phím tắt số 1 là được!”
Nói xong, Khương Nguyệt Vi vẫn trong bộ đồ luyện công màu trắng tuyết hôm qua, chạy đi bắt xe.
Bà cụ Khương vuốt lại vạt áo, cầm tiền hôm qua đi chợ, mua thêm ít đồ ăn, gạo, mì, dầu. Bà tìm chủ hàng quen trả phí vận chuyển mang về, nhờ bà Kim vách Đông nhận giúp.
Tiền nợ trước kia của nguyên chủ bà đã thanh toán xong với các chủ hàng. Nhưng bà cụ Khương không có ý định trả giúp Khương Nguyệt Vi khoản tiền hàng hôm qua.
“Thứ nhất, quy củ trước giờ là vậy. Thứ hai, một tháng tiền hàng mà còn kiếm không ra, thì mở quán cái gì nữa. Mau lẹ quay về mà đi làm thuê đi.”
Làm xong, bà cụ Khương đi đến tiệm may. Bà dựa theo vóc dáng của Khương Nguyệt Vi đặt mấy bộ quần áo lụa mùa hè, tay dài quần dài, đều là kiểu “cổ phục cách tân” đang thịnh hành.
Vừa đẹp vừa mát, ít nhất là đẹp hơn bộ đồ luyện công kia nhiều.
Số tiền hôm qua đã được chuyển trả lại vào tài khoản của bà Khương, nhưng bà vẫn để đó cho Khương Nguyệt Vi.
Số tiền bà tiêu hôm nay là tiền lương hưu của bà.
Lên xe rồi, bà bỗng nhiên thay đổi ý định, bảo tài xế: “Bác tài, quay đầu xe, đến hẻm Cây Liễu Lớn đi.”
---
Thứ bảy, lượng khách đến Thụy Vương Phủ chỉ nhỉnh hơn ngày thường một chút. Du khách lác đác vài người, mà đa phần cũng là đến hẹn hò, đi dạo.
Đối diện hẻm Cây Liễu Lớn, các cửa tiệm vẫn chỉ mở linh tinh vài nhà. May là hơn phân nửa hộ kinh doanh ở đây đều dùng nhà của mình, không phải sống dựa cả vào việc này, giống như bà Khương vậy.
Chỉ có mấy ông bà chủ đi thuê nhà là ngày nào cũng cẩn trọng đến mở cửa, mong ngóng du khách ghé qua. Ví dụ như... Khương Nguyệt Vi.
Tối qua Khương Nguyệt Vi cân nhắc hồi lâu. “Thôi, không nên tham nhiều, hôm nay mình chỉ làm 30 bát mì là được rồi.”