Người đàn ông trung niên khí chất vẫn còn, nhưng vẻ mặt mệt mỏi. Ông ta thấy bà cụ thì kinh ngạc: “Sao... sao mẹ lại đến đây? Mẹ mau ngồi, con bảo người pha trà...”
Bà cụ Khương giơ tay ngắt lời ông ta: “Không cần phiền phức. Tôi đến đây vì một chuyện, trả lại cho anh hai mươi vạn mà Tiểu Nguyệt đưa cho anh.”
“Lúc đó số tiền này cũng là do hai cha con anh lời qua tiếng lại, Tiểu Nguyệt tức quá mới ném cho anh. Tôi biết anh không thiếu số tiền này, chỉ là muốn dùng nó để Tiểu Nguyệt cúi đầu.”
“Nhưng Nhã Lan đã mất rồi, Tiểu Nguyệt cũng không muốn dính dáng gì đến anh nữa. Anh vẫn nên buông tay để hai bà cháu tôi tự sinh sống đi. Hai bà cháu tôi cũng sẽ không liên quan gì đến anh, anh yên tâm.”
Trời vừa sẩm tối, bà cụ Khương mới về nhà. Bà nhờ Chu Viên chuyển khoản xong, lại lấy một ít tiền mặt, từ chối đề nghị bồi thường thêm của Chu Viên, rồi tự mình bắt xe về.
Lúc về đến nhà, bà Khương không ngờ, nhà chính vẫn còn sáng đèn. Khương Nguyệt Vi đã gục ngủ bên cạnh bàn từ lúc nào.
---
Hôm nay, Khương Nguyệt Vi đến tiệm vào buổi chiều là để chuẩn bị nguyên liệu cho ngày mai.
Hiện tại đang cần tiền gấp, cô chuẩn bị mỗi ngày mở cửa sớm một chút, làm thêm ít đồ ăn sáng đơn giản để bán.
Anh Vương nói anh Triệu tới tìm cô. Khương Nguyệt Vi cứ tưởng anh Triệu vẫn muốn ăn mì thịt thái, nên cười hơi khó xử: “Xin lỗi anh Vương, hôm qua vốn dĩ tôi chỉ định mời anh ăn bữa cơm, không định buôn bán. Sau này tiệm vẫn chủ yếu bán mì phá lấu bò ạ.”
Anh Vương bỗng nhiên hiểu ra, cảm thấy mình và bạn mình cũng hơi quá đáng. Làm vậy chẳng phải rõ ràng là bắt nạt người ta không có khách sao!
Huống hồ hôm qua chính anh ấy là người dúi vội 50 đồng, rồi kéo anh Triệu chạy. Vẫn là Khương Nguyệt Vi đuổi theo, nói mãi không được, đành bất đắc dĩ thối lại tiền lẻ.
Anh vừa định nói gì đó, Khương Nguyệt Vi đã tươi cười giải thích: “Chủ yếu là ngày mai mới khai trương lại, trong tiệm chỉ có một mình tôi, sợ không xuể việc, lúc đó chắc chắn sẽ làm lỡ thời gian của anh và bạn của anh. Hay là, hôm nào không vội, tôi nhất định sẽ chiêu đãi anh và bạn anh thật tử tế. Nhưng anh phải báo trước cho tôi một tiếng, nếu không tôi sợ luống cuống tay chân, bạn anh tới lại chưa chuẩn bị xong nguyên liệu.”
Lời giải thích này của Khương Nguyệt Vi làm trong lòng anh Vương thoải mái hơn không ít.
Vừa rồi, dù anh ấy cũng cảm thấy yêu cầu của mình hơi quá, nhưng bị cô từ chối thẳng thừng như vậy cũng thấy hơi lấn cấn.
Giờ thì anh lại thấy Khương Nguyệt Vi đúng là khó xử thật, hơn nữa thái độ của cô cũng rất thành khẩn. Huống hồ, cô nhóc này tay nghề tốt, mà dân sành ăn thì luôn rất bao dung và kính nể đầu bếp!
Khi biết bà cụ Khương đã được cô đón về, anh ấy còn mừng thay. Anh vốn còn bảo nếu hôm nay bận quá thì cô không cần tham gia buổi họp cộng đồng, anh về nói lại cho cô là được.
Khương Nguyệt Vi thật lòng cảm ơn anh. Anh Vương này tuy lắm lời, nhưng đúng là nhiệt tình. Cô còn nhờ anh Vương giúp cô đυ.c mấy tấm thẻ tre, khoan lỗ treo dây, cô muốn làm cái thực đơn treo tường.
Khương Nguyệt Vi đương nhiên muốn trả phí, nhưng anh Vương không lấy, xua tay nói: “Tôi còn mấy miếng vật liệu thừa, vừa hay là trúc đã xử lý tốt, gọt lại mấy góc, khoan cái lỗ là xong.”
“Nhưng cái chữ của tôi thì như giun dế, sợ là viết cho cô không được...”
Khương Nguyệt Vi cười, cảm ơn rối rít, nói cô có thể tự viết. Cô thấy chỗ anh Vương có sơn đen và sơn đỏ, liền hỏi mượn để viết thực đơn.
Ban đầu anh Vương không để ý, vẫn mải khoan lỗ. Lúc vô tình nghiêng đầu thấy Khương Nguyệt Vi vừa viết xong dòng [Mì phá lấu bò (chén nhỏ) - 15 đồng], anh ấy lập tức trợn tròn mắt!
Anh ấy tuy viết không đẹp, nhưng anh ấy biết xem chữ mà!
Trong tiệm ngoài bán mấy món đồ cổ lưu niệm như hạt óc chó, hồ lô, anh ấy cũng hay thu mua đồ cổ, đặc biệt là tranh chữ và quạt giấy.
Sơn còn chưa khô, anh Vương cẩn thận cầm tấm thẻ tre lên, săm soi kỹ lưỡng. Chờ Khương Nguyệt Vi viết xong mấy tấm nữa, ông đều lấy qua xem hết.
Anh còn nghiêm túc quan sát lúc cô viết. Cái thần thái thong dong quen thuộc đó, nét bút hạ xuống đầy dứt khoát, phảng phất như đã viết rất nhiều năm, sớm đã thuộc nằm lòng.
Nét chữ thế mà mạnh mẽ, cứng cáp, lại không mất đi vẻ thanh thoát, nghiêm cẩn.
Khương Nguyệt Vi thấy anh Vương nhìn mấy tấm thẻ chữ với vẻ mặt kỳ lạ, mới ý thức được mình vừa viết chữ phồn thể. May mà đều không phải chữ gì hiếm gặp hay phức tạp.
Cô vừa viết xong, đang định mượn anh Vương cái búa, thì thấy anh ngẩng đầu, mắt sáng rực: “Tiểu Khương, chữ của cô...”
“Tạm bợ xem được thôi anh à, tôi viết không đẹp gì đâu.” Nhắc tới chữ viết, Khương Nguyệt Vi liền xấu hổ mím môi.
Cầm kỳ thư họa, Khương Nguyệt Vi chẳng giỏi món nào. Trước đây Thụy Vương còn từng “phê bình” chữ của cô, nói chung là... cần phải luyện nhiều!
“Không ngờ xuyên đến hiện đại vẫn không thoát khỏi số phận bị chê chữ xấu.
Ai ngờ anh Vương thế mà “xoảng” một cái đứng bật dậy, dụng cụ làm tre rơi lảng xoảng khắp đất. Anh ấy kích động chỉ vào tấm thẻ: “Xem cái thần thái cổ xưa này, nét bút này, kết cấu này!”
“Đây là “Tiêu thể” thịnh hành ở triều Đại Càn! Thụy Vương, chính là cái ông Thụy Vương ở vương phủ đối diện ngõ nhà ta ấy, ông ta là người viết loại chữ này là đẹp nhất!”
“Tiểu Khương khá thật, đúng là tàng kinh các! Xem nét bút này chắc phải luyện mười năm trở lên, ta đoán có khi còn mô phỏng được chữ của Thụy Vương ấy chứ.”
Khương Nguyệt Vi nghe đến “mô phỏng chữ Thụy Vương” liền thấy da đầu tê rần, vội nói: "Tôi còn kém xa lắm ạ.”