Khương Nguyệt Vi gọi xong, thấy bà cụ lại định nói gì đó, lập tức chặn họng: “Nữ sĩ Khương Hồng Chỉ, nếu bà còn không ra ăn sáng, chúng ta đi chợ cũng chỉ nhặt được lá cải nát người ta vứt đi thôi!”
Nói xong, cô quay người ra sân ngồi trước, bỏ lại bà cụ Khương ở trong phòng trừng mắt. Cuối cùng, bà cụ dường như bị chọc cười, vỗ bàn, chống người đứng dậy.
Buổi sáng huyết áp của bà hơi thấp, đầu còn váng, nên chỉ có thể chậm rãi đi ra ngoài.
Khương Nguyệt Vi cũng không hiểu sao, vốn định đối xử dịu dàng với bà Khương, nhưng cứ đối mặt là lại không nhịn được mà “chọc” bà.
Chờ bà cụ Khương ngồi xuống bàn, cầm đũa, húp một ngụm cháo nhỏ, Khương Nguyệt Vi mới lật cái mâm lên.
Bên trong là tám cái bánh xếp lớn nhỏ y hệt nhau, bốn cạnh còn được viền riềm thẳng tắp. Vỏ bánh nhìn qua đã thấy mềm mại, nhân bánh xanh biếc ẩn hiện qua lớp vỏ, không hề dầu mỡ, nhìn đã thấy thèm ăn.
Mỗi cái bánh xếp rộng không đến ba tấc, hai cái một chồng, tổng cộng bốn chồng, đặt ngay ngắn trên đĩa sứ trắng.
Từ lúc Khương Nguyệt Vi lật mâm lên, tầm mắt bà Khương đã dính chặt vào đĩa bánh: Từ lúc trưởng thành đến giờ, bà chưa từng thấy cái bánh xếp áp chảo nào đẹp và quy củ đến vậy.
Khương Nguyệt Vi đưa tay cầm một cái đưa cho bà: “Không ngấy đâu ạ. Trừ trứng gà ra thì không có đồ mặn, dầu cũng chỉ dùng một chút dầu mè.”
“Con biết buổi sáng bà chán ăn, không ăn được đồ nhiều mỡ, bột cũng nhào mềm rồi. Giờ là năm rưỡi, đi chợ muộn quá sợ không còn đồ tươi.”
Khương Nguyệt Vi đưa cho bà cụ một cái, rồi tự mình cầm một cái, ăn hai ba miếng đã xong. Cô lại húp non nửa bát cháo, còn chưa kịp tận hưởng vị thơm dẻo của cháo ngô, đã thấy ánh mắt ghét bỏ của bà cụ Khương đối diện.
Khương Nguyệt Vi tức khí xông lên, cái miệng bỗng như vỡ đê, lải nhải không ngừng: “Bà còn có thời gian ghét bỏ con à! Con không ăn nhanh thì sao kịp đi chợ!”
“Quán mì đóng cửa hai tuần rồi phải không? Không mở cửa lại là khách bị cái quán đồ ăn nhanh cuối hẻm nó cướp hết đấy.”
“Huống chi tài khoản chúng ta không còn một đồng, lại còn nợ tiền hàng xóm. Thôi được, coi như bà không muốn nói cho con biết tiền đi đâu. Vậy chúng ta có nên bàn bạc chuyện nhập hàng và kinh doanh không?”
“Bao bột mì kia của bà không ổn, quá trắng, không có mùi lúa mạch, độ dai cũng không cao. Làm mì cắt còn tạm, chứ làm mì kéo là không đạt.”
“Còn nữa, sau này mì con tự làm, bà đừng nhập mấy cái mì máy đó nữa. Một bát mì ngon, cả mì và nước dùng đều quan trọng. Đừng làm hỏng chiêu bài của bà.”
“Đúng rồi, công thức nước kho phá lấu bò của bà cũng phải điều chỉnh một chút. Con thấy người ở đây ăn không cay được, cũng không thích mùi bò quá nồng.”
“Ớt cay phải thêm một loại nữa để tăng mùi thơm, cách nấu nước kho cũng phải thay đổi. Tủ lạnh trong tiệm không đủ lớn, trời nóng thế này không trữ nước kho cũ được.”
“Mà mỗi ngày nấu nước kho mới thì chi phí hơi cao, nhưng để xem có cách nào hay không...”
Khương Nguyệt Vi hễ nói đến chuyện trong tiệm là dừng không được. Sự câu nệ và cẩn trọng của mấy ngày đầu mới đến thế giới hiện đại đã bay sạch trước mặt bà Khương.
Cô lại trở về cái dáng vẻ rộng rãi, lải nhải y như lúc còn ở chung với sư phụ.
Bà Khương vừa nghe cô lải nhải, vừa không nhanh không chậm ăn xong bữa sáng. Cháo ngô vỡ đúng là thơm thật, bánh xếp cũng vừa miệng, thơm mềm ngon.
“Con nhóc này tay nghề đúng là hơn mình nhiều.”
Bà Khương ăn uống thoải mái, tâm trạng tốt lên nhiều, cũng không thèm để ý Khương Nguyệt Vi đang lải nhải.
Chờ Khương Nguyệt Vi nói đến khát nước, bưng bát lên húp cháo, bà Khương mới nhàn nhạt nói: “Sao mà còn dong dài hơn cả bà già này. Đúng là học tốt thì khó, học xấu thì nhanh.”
Khương Nguyệt Vi suýt nữa thì sặc. Lúc này cô mới phát hiện, không hiểu sao cứ đối mặt với bà Khương là cô lại bộc lộ ra một mặt khác.
Cô thậm chí còn quên cả lễ nghi đã khắc vào xương tủy, suýt nữa làm người ta tưởng bà Khương mới là vị Vương phi xuyên không.
Bà Khương thu dọn bát đũa, liếc Khương Nguyệt Vi một cái: “Quần áo này của cô là mượn à? Phải mặc đủ ngày mới được đổi?”
Khương Nguyệt Vi buổi sáng tìm trong tủ đồ nửa ngày, cuối cùng vẫn mặc lại quần áo của mình. Vừa hay nấu cơm cũng không sợ bẩn.
Khương Nguyệt Vi xấu hổ kéo kéo khóe miệng: “Sư phụ... khụ, quần áo trước kia của con đều... bó quá, mặc làm việc không tiện.”
“Quần áo trước kia của sư phụ... con thật sự không chấp nhận nổi việc mặc đồ hở eo với quần rách mông ra đường.”
Bà Khương dừng một chút, bỏ lại một câu “Chờ đấy!” rồi đi vào phòng.
Chờ đến lúc hai bà cháu cùng ra cửa, thím Tề hàng xóm vách Tây đang tưới nước trước cổng, kinh ngạc nhìn họ: “Bà về khi nào thế? Cháu gái đón về à? Mà công nhận, con bé mặc bộ này trông lanh lợi ghê.”
Người nói chuyện chính là thím Tề hàng xóm ở phía tây nhà bà cụ.
Bà cụ Khương vốn mặt lạnh. Trước đây cháu gái của bà cũng nổi loạn, hai bà cháu chỉ có quan hệ tốt với bà Kim sống một mình ở vách đông, còn với thím Tề thì quan hệ bình thường.
Cái hôm hai bà cháu cãi nhau trong sân, thím Tề ở bên nhà hóng hớt cả ngày, vui đến mức cơm cũng quên nấu.
Hôm nay, thím ta cũng phá lệ chào hỏi hai bà cháu. Thím không nhớ Khương Nguyệt Vi trước đây xinh xắn mọng nước thế này.
Đặc biệt hôm nay cô mặc một bộ đồ lụa kiểu Trung Quốc màu trắng bạc, tóc đuôi ngựa buộc cao, trông vừa anh khí vừa xinh đẹp, nhìn rất có tinh thần.
Thấy người đẹp thì luôn muốn nói thêm vài câu, đó cũng là lẽ thường.