Họ dừng lại trước một cánh cửa sắt. Bà Khương đẩy cửa bước vào, quay lại nói với Khương Nguyệt Vi vẫn đang ngẩn tò te: “Sao còn không vào?”
Khương Nguyệt Vi liếc nhìn khoảng sân. Sân đơn giản, sạch sẽ, rộng rãi sáng sủa. Cô không khỏi nghĩ đến hai ngày nay mình phải chui rúc trong cái tiệm chật hẹp, đúng là chịu tội mà.
Cô dở khóc dở cười: “Cái tứ hợp viện này... là của bà? Thế sao con lại phải chui rúc ở trong tiệm...”
“Ai bảo cô thích. Cãi nhau xong cô chạy đi luôn còn gì.”
Lúc bà cụ quay đầu lại, khóe môi còn thoáng nét cười nhưng cố nén lại. Tiếc là Khương Nguyệt Vi không thấy được. Cái sân này nhìn tốt thì tốt thật, nhưng trụi lủi, trống trơn trống hoắc.
Bà Khương vừa vào cửa liền đứng trước nhà chính, chỉ vào căn phòng phía Đông nói: “Sau này cô ở phòng phía Đông. Quần áo chăn đệm của nó đều là đồ mới.”
Khương Nguyệt Vi sững sờ. Bà Khương lại lạnh giọng nói: “Sau này trước mặt người ngoài, đừng hỏi lung tung.”
Cho dù thế giới này đã “vá” lại lỗ hổng, nhưng vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Khương Nguyệt Vi nhìn bóng dáng nhỏ gầy mà quật cường của bà cụ, không nhịn được mỉm cười.
Cô đi vào phòng bếp ở phía Tây nhà chính, chất củi vào lò. Chỉ một lát sau, khói bếp đã lượn lờ bay lên.
Nhà nhiều ngày không có người, lạnh nồi lạnh bếp. Khương Nguyệt Vi nấu cháo gạo kê, thấy trong tủ còn có bột ngô, liền làm bánh nướng bột ngô, tiện thể dán luôn quanh thành cái chảo sắt đang nấu cháo.
Trong nhà không có rau củ tươi, Khương Nguyệt Vi tìm kiếm khắp phòng bếp, cuối cùng cũng tìm được mấy hũ rau ngâm.
Rau ngâm đã ướp sẵn, có cà tím muối, ớt cay ngâm, còn có một ít đậu que chua.
Đậu que chua thái hạt lựu, trong tủ lạnh còn một túi thịt băm. Cô phi ớt cho thơm chảo, làm món đậu que chua xào thịt băm, ăn kèm với cháo và bánh nướng là hợp nhất.
“Mình nhớ sư phụ từng nói, bà nội thật ra cũng rất thích ăn cay.” Huống hồ cô ngửi rồi, ớt này tuy cay nhưng cho ít thôi thì chỉ thơm chứ không gắt, lại chua cay ngon miệng.
Hoàng hôn hôm nay đẹp trời. Khương Nguyệt Vi dứt khoát dọn bàn nhỏ ra sân, rồi đi gọi bà Khương ăn cơm.
Lúc cô vào phòng, vừa hay thấy bà Khương đang ngẩn ngơ nhìn một khung ảnh trống không. Cô gõ cửa.
Bà Khương không nghĩ tới, bữa cơm đầu tiên khi về nhà lại là do Khương Nguyệt Vi nấu. Vốn bà đang chán ăn, không muốn ăn, nhưng lúc vén rèm bước ra sân, bà lại bị mùi thơm tinh khiết của cháo gạo kê và vị chua cay kí©h thí©ɧ.
Bà Khương không ngờ mình lại có thể ăn hết một cái bánh nướng nhỏ, uống hết một bát cháo, ăn kèm với rau ngâm và đậu que chua xào thịt băm.
Bà ăn còn nhiều hơn cả lúc ở viện dưỡng lão, tối đến còn phải đi dạo một vòng cho tiêu cơm.
Có lẽ vì đã có chỗ ở, lại tìm được bà nội của sư phụ, Khương Nguyệt Vi cũng ăn nhiều hơn thường ngày nửa bát cháo.
Đêm đó, cả bà Khương và Khương Nguyệt Vi đều ngủ một giấc thật say.
Sáng sớm hôm sau, bà Khương tỉnh dậy với tinh thần phấn chấn. Bà đang định cầm chổi đi đánh thức Khương Nguyệt Vi thì vén rèm bước ra, lại thấy ống khói nhà bếp đã bốc khói lượn lờ.
---
Khi anh Triệu và đồng nghiệp bước vào phòng bệnh, Tiêu Đại đã thay xong quần áo, hành lý cũng thu dọn xong xuôi, đang ngồi trên sô pha đọc sách.
Từ lúc anh tỉnh lại, đây không phải lần đầu đồng nghiệp đến thăm. Chỉ là khi đối mặt với anh Triệu, Tiêu Đại lộ rõ vẻ chần chừ vì không nhớ rõ mọi thứ.
Người đồng nghiệp vội vàng lên tiếng giới thiệu, rồi nói với anh Triệu: “Có thể là do chấn động não nhẹ, bị mất trí nhớ tạm thời, không biết khi nào mới hồi phục.”
“Vừa hay, trường học cũng bảo cậu ấy cứ dạy học chính trước, nếu thật sự không được thì chuyển sang làm trợ giảng bên ngoài.”
Ba người nhanh chóng làm quen với nhau. Nói là làm quen, chứ thật ra chỉ có vị đồng nghiệp kia khuấy động không khí. Anh Triệu vừa vào đã bàn luôn chuyện công việc với Tiêu Đại.
Chủ yếu là anh Triệu nói, Tiêu Đại nghe.
Anh Triệu phát hiện, Tiêu Đại rõ ràng rất hứng thú với lăng mộ Thụy Vương. Khi nghe nói Thụy Vương được hợp táng cùng Vương phi, vẻ mặt anh thoáng kinh ngạc: “Vương phi không phải là là cùng tùy táng à?”
Anh Triệu khựng lại: “Vẫn chưa có điều kiện mở quan tài, nhưng xét theo trọng lượng, e là... cả hai đều ở trong đó.”
Lúc này, một y tá bước vào đưa giấy xuất viện. Người đồng nghiệp cắt ngang cuộc trò chuyện, kéo cả hai người đi làm thủ tục.
Cả anh Triệu và người đồng nghiệp đều không nhìn thấy ánh kinh ngạc vừa lóe lên trong mắt Tiêu Đại.
Trên đường về, người đồng nghiệp thấy Tiêu Đại cứ nhíu mày suốt, bèn cười nói: “Tiêu Đại cậu biết không, anh Triệu trưa nay ăn một bát mì thịt thái, ăn mà khóc luôn đấy.”
Anh Triệu nhớ lại bát mì thịt thái chua cay béo ngậy trưa nay, cũng bị gợi lên cơn thèm, tấm tắc nhớ lại hương vị: “Cậu không biết đâu, bao nhiêu năm rồi tôi mới được ăn bát mì quê nhà chuẩn vị như thế!”
“Ngay cả ở quê tôi bây giờ, cũng không làm ra được hương vị hồi nhỏ nữa.”
Người đồng nghiệp nghe xong lắc đầu, tỏ vẻ không quan tâm: “Nghe ông nói chỉ là cái quán rách nhỏ, điều hòa cũng không có. Mùa hè nóng chết người mà ăn bát mì nước thì đúng là lấy mạng.”
“Mà một bát mì thì có thể ngon đến mức nào chứ? Tối nay tôi đặt chỗ ở Ngọc Thanh Phường rồi, vừa hay đón gió cho ông, cũng là chúc mừng Tiêu Đại xuất viện.”
Anh ta nói xong lại thuận miệng hỏi: “Cái quán mì đó ở đâu thế?”
Anh Triệu: “Ở ngay hẻm Cây Liễu Lớn, đối diện cái Thụy Vương Phủ ở ngoại ô phía Nam ấy.”
Vừa dứt lời, Tiêu Đại, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng nhiên mở miệng hỏi anh Triệu: “Lần sau anh đi là khi nào? Có thể dắt tôi theo cùng không?”