Chương 4.1: Cơm áo gạo tiền, gặp được người thân

Người đi rồi, Khương Nguyệt Vi ngồi ngẩn ngơ trước bát mì tam tiên thịt kho. Nước sốt vẫn còn nóng hổi, mì cũng chưa nguội, nhưng cô không còn tâm trạng ăn uống nữa.

Ở triều Đại Càn, cô chưa bao giờ phải sầu não vì tiền. Đừng nhìn sau này bị phế truất, nhưng cuộc sống nơi thôn dã rất tự tại, làm đầu bếp cũng kiếm được không ít, cũng chưa từng gặp cảnh ăn ở đều phải tiêu tiền.

Khương Nguyệt Vi nhìn tờ 50 đồng cười khổ. “Xem ra mình thật sự phải đi làm thuê kiếm tiền rồi!”

Lúc này, điện thoại của cô reo lên, là một số lạ.

Khương Nguyệt Vi bắt máy. Bên kia là giọng một cô gái trẻ xa lạ: “Xin hỏi đây có phải người nhà của bà Khương Hồng Chỉ không ạ? Cô là Khương Nguyệt Vi?”

“Tôi là y tá ở viện dưỡng lão Nam Sơn. Cô đến đón bà nội cô về đi, bà ấy đòi xuất viện, đã tự làm xong thủ tục rồi.”

Đối phương nói xong liền cúp máy. Khương Nguyệt Vi chớp chớp mắt, không thể tin nổi lẩm bẩm cái tên: “Khương Hồng Chỉ... Đó không phải là... bà nội của sư phụ mình sao?”

Buổi chiều mùa hè, mặt trời nóng rát thiêu đốt vạn vật. Hơi nóng bốc lên từ mặt đất khiến người ta mồ hôi vã ra như tắm.

May mà bộ quần áo vải bố mỏng của Khương Nguyệt Vi cũng mềm mại, mát mẻ. Nhưng bị hơi nóng này nung nấu, cô vẫn phải thỉnh thoảng dùng khăn tay lau mồ hôi.

“Sao mà còn nóng hơn cả triều Đại Càn của mình thế này?”

Ở thời đại này, người trẻ tuổi mặc Hán phục hay Lolita đầy đường, nên cũng không ai thấy quá kinh ngạc.

Chỉ là, khi mọi người ở trạm xe buýt thấy một khuôn mặt xinh đẹp như vậy lại ăn mặc mộc mạc, thậm chí có thể nói là không đẹp mắt, sự đối lập mạnh mẽ này vẫn khiến người ta phải ngoái nhìn.

Khương Nguyệt Vi chẳng thèm để ý đến ánh mắt xung quanh. Trong đầu cô lúc này chỉ luẩn quẩn cái tên “Khương Hồng Chỉ”.

Trước đây sư phụ từng nhắc đến bà nội, nói rằng tuyệt kỹ làm mì này đều do bà nội truyền dạy. Chỉ là ngày trẻ sư phụ mình nổi loạn, không muốn bị nhốt trong cái quán mì nhỏ xíu, chỉ một lòng muốn “đi làm”.

Lúc đó sư phụ có giải thích cho cô “đi làm” nghĩa là gì, cô còn tưởng đó là tiếng địa phương quê sư phụ.

Mặc dù sư phụ luôn nói những điều cô nghe không hiểu, cô cũng chưa bao giờ nghi ngờ sư phụ không cùng thời đại với mình.

Mấy ngày nay xuyên tới đây, cô bận rộn tiếp thu kiến thức và thông tin mới, căn bản không hề liên kết hai chuyện này lại.

Mãi cho đến khi nhận được cuộc điện thoại kia, mọi mảnh ghép rời rạc mới xâu chuỗi lại với nhau. “Trời đất! Mình... mình đã đến thế giới của sư phụ!”

Tiếng thông báo trạm xe buýt vang lên, làn khí lạnh phả vào mặt khiến cô bất giác rùng mình, cũng làm dịu đi những suy nghĩ hỗn loạn.

“Thôi kệ, dù sao mình cũng đã ở thế giới này rồi. Chỉ mong sư phụ ở triều Đại Càn tiếp tục sống thật tốt, đừng lo lắng cho mình.”

Cô vẫn nhớ như in những giấc mơ đêm khuya, sư phụ từng nói về điều hối tiếc: Không thể chăm sóc bà nội thật tốt, cũng không gánh vác nổi quán mì nhỏ của gia đình.

Khương Nguyệt Vi nhìn tờ 50 đồng nắm chặt trong tay, mím môi hạ quyết tâm.

Xác định được mục tiêu, lòng Khương Nguyệt Vi ngược lại thấy yên ổn hơn, cả người cũng nhẹ nhõm.

Lúc này cô cũng không nhịn được nữa, bất chấp lễ nghi quy củ được dạy từ nhỏ, bắt đầu nhìn ngó xung quanh.

Cái xe buýt này tuy chạy cà giật, nhưng vẫn nhanh và êm hơn xe ngựa nhiều. Mùa hè mà còn mát mẻ thế này.

“Mình nhớ còn xem qua một loại xe riêng, có vẻ còn thoải mái hơn. Còn có tàu hỏa, máy bay, mình đều thấy trên mạng rồi. Sau này mình nhất định phải thử mới được.”

Khương Nguyệt Vi còn chưa hết hưng phấn thì xe buýt đã đến Viện dưỡng lão Nam Sơn.

Cô xuống xe, men theo bản đồ trên điện thoại, rất nhanh đã tìm thấy Viện dưỡng lão Nam Sơn.

Khương Nguyệt Vi tìm đến phòng 212. Cửa phòng đang mở, bên trong có một bà cụ nhỏ gầy đang ngồi trên giường, ngửa đầu nghe y tá dặn dò.

Khương Nguyệt Vi gõ cửa, hai ánh mắt lập tức cùng lúc nhìn về phía cô.

Cô y tá vẫy tay chào Khương Nguyệt Vi, rồi cười nói với bà Khương: “Cháu gái đến đón bà kìa. Bà nội ơi, về rồi phải nhớ cháu đấy nhé.”

Bà cụ Khương không trả lời, chỉ im lặng nhìn Khương Nguyệt Vi. Hồi lâu sau, bà bỗng buông một câu: “Cô ấy không phải cháu gái tôi!”

Khương Nguyệt Vi nghe vậy sắc mặt liền thay đổi. Cô y tá tưởng cô không vui, vội dặn dò bà cụ thêm hai câu, rồi kéo Khương Nguyệt Vi đi, bảo là làm thủ tục.

“Tôi nghe nói nửa tháng trước hai bà cháu cãi nhau to, tuần trước cô đến lại cãi nhau nữa phải không? Cô đi rồi b à Khương cứ nhìn ra cửa sổ mãi, cũng không chịu tham gia hoạt động bên ngoài.”

Cô y tá dẫn Khương Nguyệt Vi đến quầy dịch vụ, chỉ cô điền biểu mẫu ký tên, vừa nói: “Dạo này bà cụ có phải tính tình thay đổi lớn, trở nên hơi... vô cớ gây rối không?”

Khương Nguyệt Vi há hốc mồm. “Tôi... tôi cũng không biết nữa.”

May mà cô y tá không chờ cô trả lời, nói tiếp luôn: “Người già mà có tình trạng này là cô phải chú ý, có thể là điềm báo của chứng Alzheimer đấy.”

“A-cái-gì-mơ?”

“Là lú lẫn tuổi già ấy.” Cô y tá thở dài: “Chịu khó dỗ bà cụ đi, đừng cãi nhau với bà nữa.”

Khương Nguyệt Vi làm xong thủ tục, gật đầu thật trịnh trọng, như thể đang cam đoan với ai đó: “Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc bà thật tốt.”

Cô y tá bị bộ dạng nghiêm túc như thật của cô chọc cười. Lúc này cô mới để ý đến trang phục của Khương Nguyệt Vi: “Nghe bà Khương nói tuần trước cô nghỉ việc rồi à?”