Anh Triệu vừa cầm đũa lên, chuẩn bị gắp thử miếng củ cải, thì Khương Nguyệt Vi đã bưng một bát mì thịt thái đi tới.
“Anh Vương, phá lấu bò không còn nhiều. Nghe nói bạn anh là người Thiểm Tây, nên tôi làm một bát mì thịt thái. Mì phá lấu bò của anh xong ngay đây ạ.”
Anh Vương đang ăn dưa góp ngon lành, thấy bát mì trước mặt anh Triệu thì mắt sáng rỡ: “Tiểu Khương, khá đấy! Không ngờ cô còn có tài này, nhìn y hệt bát mì thịt thái tôi ăn ở quê anh Triệu.”
“Sao trông còn thơm hơn thế nhỉ! Không sao, của anh không vội. Món dưa góp này của cô còn không? Lát tôi mua một ít, tối về nhắm rượu.”
Khương Nguyệt Vi sao có thể lấy tiền của anh. Vốn dĩ nguyên liệu nấu ăn đã không còn tươi, cô coi như mời bạn bè ăn cơm. Huống chi sau này nếu mở tiệm, món dưa góp này chắc chắn cũng sẽ miễn phí.
Cô xua tay với anh Vương: “Anh Vương, món này đúng là để mời khách ăn ạ. Anh thích thì lát tôi gói cho anh mang về một ít là được.”
Cô nói xong, còn quay sang anh Triệu: “Cách làm mì thịt thái ở Thiểm Tây không hoàn toàn giống nhau, tôi cũng chỉ biết một loại trong số đó, anh nếm thử tạm ạ.”
Từ lúc bát mì thịt thái được đặt lên bàn, mắt anh Triệu chưa hề rời khỏi nó.
Chờ Khương Nguyệt Vi nói xong, anh Triệu ngẩng mắt nhìn cô. Hàng lông mày nhíu chặt từ lúc bước vào quán rốt cuộc cũng giãn ra, trên mặt nở nụ cười đầu tiên: “Giấm thơm Kỳ Sơn.”
Khương Nguyệt Vi từ ngạc nhiên chuyển sang mỉm cười. Mới khai trương bữa đầu tiên mà đã gặp được người sành ăn.
“Ăn cua Trung thu phải là giấm thơm Trấn Giang, vị đậm mà ngọt, chua thơm dịu dàng. Nhưng ăn mì thịt thái thì tự nhiên phải dùng giấm bản địa, vị chua mới thuần hậu, dư vị kéo dài.”
Anh Triệu nghe xong không nói gì, chỉ cười gật đầu với cô, rồi cúi xuống nhìn bát mì. Khương Nguyệt Vi nói xong cũng không nhiều lời, gật đầu chào anh Vương rồi quay lại nấu mì tiếp.
Anh Vương bị hai người này làm cho không hiểu mô tê gì cả. Anh ấy nhìn người này, lại ngó người kia, không biết họ đang nói “tiếng lóng” gì mà mình nghe chẳng hiểu gì sất.
Vốn anh còn định hỏi anh Triệu xem rốt cuộc là thế nào, nhưng thấy bạn mình đang lấy khăn giấy bên cạnh lén lau khóe mắt, anh đành nuốt lời lại, thầm thở dài. “Chắc anh Triệu lại nhớ bà cụ thân sinh đã mất rồi.”
Bát mì thịt thái trước mặt anh Triệu, nước dùng đỏ rực, bên trên rắc ít trứng chiên thái hình thoi vàng nhạt, điểm xuyết lá hẹ xanh biếc, trông vô cùng đẹp mắt.
Canh nhiều mì ít, sợi mì màu lúa mạch nằm gọn dưới đáy bát, chỉ lộ ra một chút. Bên trên phủ đầy thịt băm xào và đồ chay xắt mỏng, đồ ăn kèm đầy ắp.
Khi bát mì được bưng lên, cả anh Triệu và anh Vương đều ngửi thấy mùi chua cay thơm nồng, ngay cả anh Vương nhìn cũng phải nuốt nước miếng ừng ực.
Anh định an ủi ông bạn già vài câu, bèn cười nói: “Lần tôi đến nhà anh chơi, ấn tượng sâu nhất chính là bát mì thịt thái đó. Bát mì này làm quả thực quá chuẩn vị! Có điều, mì này chắc là mì máy, nên có thể thiếu chút cảm giác...”
Chưa đợi anh nói xong, anh Triệu đã dùng đũa gắp lên một gắp mì. Sợi mì không trắng tinh như mì bán ở nơi khác, hình như có cho thêm kiềm nên hơi ngả vàng.
Mì được cán rất mỏng, gắp lên một đũa mà còn có thể nhìn xuyên qua ánh sáng.
Anh Triệu nói: “Đây tuyệt đối không phải mì máy. Cô bé này lợi hại thật, cán mì quá chuẩn!”
Anh Vương lẩm bẩm một câu: “Hình như lúc nãy cô ấy có nói là sẽ cán tay, không ngờ làm thật. Tiểu Khương có tay nghề này chắc cũng học từ bà Khương...”
“Không đúng, bà Khương trước giờ toàn dùng mì máy mà!”
Anh Triệu căn bản không nghe anh ta nói gì, chỉ chuyên tâm cắm cúi ăn mì, nhấm nháp kỹ từng thứ, sợ phụ lòng bát mì ngon này.
Sợi mì tuy mỏng, nhưng khi ăn lại thấy sảng khoái, mềm dai. Ăn kèm với thịt xắt mỏng và nước dùng, vị chua cay thơm sộc lên, khiến anh Triệu lập tức quay về mùa hè thời thơ ấu.
Anh ta đã từng cùng cha mẹ ngồi xổm trong sân, ôm bát mì húp sì sụp dưới ánh hoàng hôn, ăn một bát mì thịt thái chần nước. Ngày hôm đó, chính là sinh nhật anh ta.
Anh Vương thấy bạn chỉ cắm cúi ăn mì thì sốt ruột: “Thế nào hả anh Triệu, nói nhanh xem nào, không thì chừa cho tôi một miếng!”
Anh Triệu cuối cùng cũng ngẩng đầu lên: “Món mì thịt thái quê tôi chú trọng “chín chữ”: Chua, cay, thơm; mỏng, dai, sáng; áp chảo, ít nước, nổi dầu.”
“Bát mì này đã thể hiện chín chữ đó vô cùng nhuần nhuyễn!”
Ối! Đánh giá cao thế!
Anh Vương bắt đầu nghi ngờ anh Triệu cố tình nói tốt để cổ vũ cô bé. Anh quá hiểu người bạn học cũ của mình, đây được xem là lời khen cao nhất của anh ta rồi.
Vốn dĩ anh Vương nghĩ, Khương Nguyệt Vi chỉ cần làm được một nửa của bà Khương, anh ấy liền có lòng tin đi vận động những người khác trong hẻm Cây Liễu Lớn, mọi người cùng nhau ủng hộ cô bé.
Dù sao trước đây bà Khương cũng rất chiếu cố mọi người, hiện tại cô bé và bà nội cũng đang cần nguồn thu nhập.
Không ngờ, Tiểu Khương còn biết làm cả mì Thiểm Tây. Điều này làm anh càng mong chờ bát mì phá lấu bò của mình.
Ít nhất chắc cũng không tệ đi đâu được!
Thật ra anh không thích cái kiểu mì mỏng như giấy của anh Triệu, cắn vào chắc chắn không có mùi thơm của bột mì như loại mì sợi thô.
Nhưng cán hai loại mì thì phiền phức quá, anh Vương nghĩ nghĩ, rồi lại thôi. Dù sao ông cũng ở đây, sau này lúc nào đến ăn chẳng được, hôm nay cứ ăn tạm đã, hôm khác nhắc yêu cầu sau cũng được.
Tóm lại, anh Triệu hài lòng là anh vui rồi.