Chương 2.3: Chuẩn bị chu đáo, mùi hương quyến rũ

Khi Khương Nguyệt Vi đang bận rộn trong tiệm, mùi thơm đã bay đi rất xa.

Anh Vương đang dẫn bạn mình đi tới. Mắt thấy sắp đến đầu hẻm Cây Liễu Lớn, anh Vương kéo tay bạn mình dừng lại.

“Anh Triệu, tình nghĩa bao năm của chúng ta, lần này anh nhất định phải nể mặt tôi. Lát nữa nếu mì có khó ăn, anh cũng phải ráng mà nuốt hết cho tôi, rồi khen vài câu dễ nghe, đừng làm con bé nó mất mặt.”

“Ăn xong bữa này, mấy ngày còn lại anh muốn ăn sơn hào hải vị gì, tôi đây bao hết!”

Anh Vương nói xong vẫn không cho anh Triệu đi, bắt anh ta phải thề thốt đảm bảo.

Anh Triệu tháo kính xuống lau lau, bất đắc dĩ lườm bạn một cái: “Không biết còn tưởng đấy là con gái của anh đấy. Được rồi được rồi, hồi trẻ khổ sở cũng nếm trải rồi, khó ăn đến mấy cũng là lương thực, chẳng lẽ còn khó nuốt hơn vỏ cây rễ cỏ sao?”

Anh Vương xua xua tay: “Chuyện dài lắm, anh không biết chuyện ở đây đâu. Đợi ngày mai rảnh rỗi, anh em mình đi làm bữa thịnh soạn, tôi kể anh nghe sau.”

Anh Triệu kéo tay anh ta đi về phía hẻm: “Thôi đừng nói nữa. Ăn xong cơm trưa tôi còn phải vào viện thăm đồng nghiệp, cậu Tiêu. Chiều còn có một tiết trên trường...”

Hai người vừa đi vừa nói chuyện. Anh Vương đang hỏi anh Triệu chuyện chiều nay đi bệnh viện: "Anh đi thăm là cái cậu giáo viên Tiêu lần trước anh dẫn đến tiệm tôi à?”

“Cái cậu Tiêu Đại mà trẻ tuổi đã được lên phó giáo sư khoa các anh ấy hả? Cậu ta bị sao vậy?”

“Cậu ta à, cậu ta... Ôi, mùi gì đây, thơm quá!”

Anh Triệu vô thức dừng bước, hít một hơi thật sâu. Mùi thơm chua quyện với vị cay nồng, nghe không ra là món gì, nhưng lập tức kí©h thí©ɧ làm anh ta ứa nước miếng.

Cảm giác này anh ta chỉ mới trải qua một lần duy nhất khi còn trẻ, lúc được ăn món mì thịt thái ở đám cỗ quê nhà.

Anh Vương thấy bạn dừng lại, cũng hít hà ngửi thử. Cái mùi này... hình như quen quen, mà lại hơi khác khác, nhưng anh ta không tài nào nhớ ra đã ngửi thấy ở đâu.

Hình như hơi giống mì phá lấu bò của bà Khương, nhưng mì phá lấu bò đâu có vị chua...

Anh Vương đang mải suy nghĩ, anh Triệu bỗng nhiên kéo giật tay anh ta: “Đi tìm xem cái tiệm này ở đâu! Tôi theo anh đến cái quán anh giới thiệu ăn thử trước, sau đó qua tiệm này ăn thêm bát nữa!”

"Anh đừng cản tôi. Lần này tôi về có ba ngày, mai lại phải đối mặt với canh nhạt rau luộc rồi. Hôm nay phải ăn cho đã thèm mới được!”

Anh Vương bị hứng thú đột ngột của bạn làm cho ngớ ngẩn. Bị anh Triệu đẩy đi vội vã, anh ta phải quay đầu lại hỏi: “Này, anh Triệu, rốt cuộc là anh muốn ăn cái gì?”

“Đây chính là món mì thịt thái quê tôi! Mà phải là cách làm chuẩn của huyện tôi mới có. Mùi vị này quá chuẩn, mẹ tôi chưa chắc đã làm ra được!” anh Triệu vội vã đẩy anh Vương đi, vừa đi vừa giải thích.

Hẻm Cây Liễu Lớn không có mấy tiệm mở cửa, tìm cái quán này chắc là dễ thôi.

Anh Vương vẫn cố khuyên nhủ: “Thật ra tôi thấy anh nên thử món mì phá lấu bò ở quán tôi nói ấy, ăn cũng được lắm!”

“Ăn được là tay nghề của bà nội Khương!” Anh ta thầm nghĩ: “Chứ cháu gái thì không biết thế nào đây!”

Anh Triệu giờ chỉ chăm chăm đi tìm quán, trả lời qua quýt: “Tôi thấy anh cũng rảnh quá. Mở tiệm ăn uống là dựa vào hương vị. Nấu không ngon mà chỉ dựa vào mỗi anh đến ăn thì cũng toi công.”

"Anh làm thế là hại con bé nó chứ tốt đẹp gì. Không bằng bảo nó đi tìm lớp mà học. Tụi trẻ bây giờ đứa nào cũng chỉ muốn ngồi không hưởng lộc, có chịu đi làm đàng hoàng đâu?”

Anh Vương đang định cãi lại vài câu, thì phát hiện anh Triệu đã dừng bước.

Anh Vương nhìn tấm biển hiệu “Mì Phá Lấu Bò Vương Phủ”, đang thắc mắc sao anh Triệu lại biết chỗ này, thì thấy bạn mình đang trưng ra vẻ mặt say mê: “Chính là cái mùi này!”

Anh Vương ngớ ra mất một giây, cũng ngửi thấy mùi thơm chua cay nồng đậm, lúc này mới hiểu ra cái mùi thơm kia từ đâu tới.

Anh Triệu nói: “Vào tiệm hỏi chủ quán xem lát nữa còn mở cửa không đã.”

Anh sợ ăn ở quán anh Vương giới thiệu xong thì đã qua giờ cơm, người ta đóng cửa mất.

Anh Vương vuốt cằm, bĩu môi: “Hôm nay thì còn mở, chứ sau này thì... khó à.”

Anh Triệu nhíu mày: “Sao thế? Gặp khó khăn gì à?”

Anh Vương cười khẩy: “Thì chẳng phải có ai đó vừa khăng khăng bắt người ta “tìm lớp học” còn gì!”

Anh Vương nhìn anh Triệu đang ngớ ra, cười đắc ý: “Ngố chưa! Tôi đã bảo quán này mì phá lấu bò ngon lắm mà. Anh đừng nhìn cái mặt tiền vừa nhỏ vừa nát này, rượu thơm không sợ hẻm sâu. Riêng khoản mì phá lấu bò là bà cụ Khương có tay nghề thật sự đấy.”

Anh Vương nói câu này không hề chột dạ. Tuy anh chưa từng thấy Khương Nguyệt Vi đến tiệm phụ giúp, cũng chẳng biết cô nấu nướng ra sao, nhưng bà Khương chắc chắn có “tuyệt chiêu” dự phòng.

Biết đâu bà đã dạy nghề cho cháu gái ở nhà rồi thì sao. Cùng lắm thì, vừa nãy cô gái nhỏ chẳng phải nói vẫn còn một ít phá lấu bò đông lạnh còn gì!

Thấy bộ dạng này của anh Vương, anh Triệu liếc nhìn Khương Nguyệt Vi đang bận rộn sau rèm, khóe miệng giật giật. Đứng trước mặt bà chủ mà chê bai quán nhỏ nát, anh lo lắng lát nữa bát mì không biết còn ăn được không đây.

Khi họ bước vào, anh Triệu đẩy gọng kính, quả thực có chút chần chừ.

Biển hiệu hộp đèn màu đỏ bên ngoài bị nắng mưa bào mòn đã sớm bạc phếch. Cửa chất đống ván gỗ cũ kỹ còn cáu bẩn dầu mỡ.

Lúc anh Triệu đi vào trong, anh im lặng. Anh Vương nói có vẻ không sai: Tiệm nhỏ chen chúc chỉ có hai cái bàn, ghế vẫn là loại ghế sắt đã bong tróc sơn, tường thì ố vàng.