Chương 32

Lúc lại gần, Tô Tiệp mới phát hiện cô gái tuy mặc đồng phục chỉnh tề, nhưng ở cổ áo, tay áo, tà áo và nhiều góc khuất khác trên người đều cài đủ loại phụ kiện pikapika lấp lánh dễ thương, không trách sao lúc cô ấy đến gần lại thấy chói cả mắt. —

Đây chắc chắn là một cô gái rất yêu cái đẹp.

“Này! Augustus, từ xa tôi đã thấy giống cậu lắm nên mới đưa xúc tua tinh thần dò thử một chút, kết quả đúng là cậu thật! Nào nào, nhường tôi một chỗ nhé.”

Sau khi đến gần, nữ alpha “bốp” một cái vỗ lên vai thiếu niên.

Lực vỗ quá mạnh khiến Augustus, người mà trong mắt Tô Tiệp vốn là khá mạnh suýt chút nữa bị vỗ cho úp mặt vào khay cơm.

Nhân lúc đó, cô gái lập tức đẩy khay của Augustus vào trong, đặt khay mình lên rồi không khách sáo chen vào ngồi bên cạnh cậu.

“Chà, hôm nay cậu ăn thịnh soạn quá nhỉ, chia tôi một ít được không? Nói mới nhớ, cậu ăn mặc kiểu gì vậy hả, cả người mặc xanh mà tôi không nhận ra nổi, á! Cậu còn đổi kiểu tóc nữa! Kẹp mái thế này trông bất ngờ lại rất ngầu nha. Cho tôi xem nào, ừm, được đấy được đấy, à đúng rồi, cái kẹp tóc này cậu mua ở đâu vậy, đẹp quá đi mất, để tôi xem kỹ một chút nào!”

Trái ngược hoàn toàn với kiểu tóc khiến người ta cảm thấy dịu dàng và điềm đạm, cô gái alpha tóc đen này lại rất thích nói chuyện.

Mới nói có vài câu mà cô ấy đã chuyển sang mấy chủ đề khác nhau, rồi rất nhanh bị chiếc kẹp tóc kim loại mà Tô Tiệp kẹp lên tóc Augustus thu hút, thốt lên một tiếng trầm trồ, người nghiêng về phía trước, dí sát vào mặt Augustus, má ửng đỏ, mắt long lanh sáng rỡ.

Ngay từ lúc thấy nữ alpha này, thiếu niên tóc đỏ đã theo phản xạ nhíu mày lại.

Không biết trước đây từng trải qua chuyện gì, nhưng dường như anh đã sớm đoán được hành động tiếp theo của cô gái, nên ngay trước khi cô ấy nhào tới, anh đã né sang bên, đồng thời không chút nương tay đè lên má cô ấy rồi đẩy mạnh ra như đang đẩy một quả bóng chuyền vậy.

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, không có việc gì thì tránh xa tôi ra, đừng có đến gần thế!”

Gò má cô gái bị bàn tay thiếu niên ép đến méo xệch trông vừa tội nghiệp lại vừa buồn cười.

Cô ấy không phản kháng nhiều, thuận theo lực đẩy của anh hơi ngửa đầu ra sau, còn làm ra động tác ngã xuống một cách đầy kịch tính, miệng phát ra âm thanh “puka” chẳng rõ nghĩa.

Nhưng ngửa được nửa chừng, cô ấy lập tức uốn éo chiếc eo mềm mại như cành liễu, cả người như bị vấp vào không khí, hai tay đưa lên không trung làm một cú xoay người nhẹ nhàng 90 độ, cuối cùng chính xác nằm sấp lên mặt bàn trống, mặt gối lên tay, trông như ngã mà lại chẳng phải ngã.