Tô Tiệp: “…”
Chỉ nghịch nước một chút thôi mà, chuyện này cũng phải quản sao?
Dưới sự giám sát của Augustus đột nhiên hóa thân thành “mẹ”, Tô Tiệp chỉ lướt tay nghịch nước mấy lần cho có rồi bỏ cuộc vì chán.
Ngồi thêm bên đài phun một lát, thấy nhàm chán quá, cô bèn lấy hết can đảm vượt qua chút ngượng ngùng, chìa tay về phía thiếu niên.
Thiếu niên hiểu ý, quỳ xuống đỡ lấy khoeo chân cô, tay kia vòng ra sau lưng Tô Tiệp, nhẹ nhàng bế bổng cô lên.
Động tác liền mạch trôi chảy, khiến Tô Tiệp thấy bất ngờ vì quá đẹp trai, lại còn cực kỳ vững chãi, đáng tin.
“Tiếp theo đi đâu đây?” Thiếu niên hỏi.
“Ừm… hay là mình quay lại theo đường cũ đi, mấy chỗ còn lại để mai tham quan tiếp. Tôi muốn đi dạo quanh trường một vòng nữa, trên đường nếu đi ngang qua nhà ăn thì chúng ta có thể ăn trưa luôn ở đó. Trường có cấp trợ cấp tiền ăn cho giáo viên, một mình tôi ăn không hết đâu, để tôi đãi anh một bữa nhé!”
Thiếu niên suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý.
Thế là hai người quay ngược lại theo đường cũ, tiện tay nhặt luôn chiếc xe lăn bị bỏ lại.
Vì còn sớm và bữa sáng ăn cũng hơi muộn, cả hai vẫn chưa thấy đói, họ cứ thế đẩy chiếc xe lăn khá cồng kềnh đi dọc theo trục đường chính trong trường, thong thả bước đi.
Nơi đầu tiên tham quan là vài sân huấn luyện khổng lồ. Để tiện chữa trị khi có người bị thương trong lúc luyện tập, chúng được xây quanh khu vực phòng y tế.
Phần lớn các sân huấn luyện đều là không gian kín, nhà trường đã bỏ rất nhiều công sức để bảo vệ các thiết bị tối tân bên trong.
Mỗi cổng vào của sân huấn luyện đều có hệ thống kiểm soát nghiêm ngặt, kết nối trực tiếp với thiết bị đầu cuối của sinh viên, chỉ những ai có tiết học trong ngày mới được phép vào trước giờ học.
Nghe Augustus nói, bên trong các sân huấn luyện đó mô phỏng đủ các môi trường chiến đấu như sa mạc, rừng rậm, đồng bằng… thậm chí còn có vài cái lắp đặt thiết bị mô phỏng toàn tức, có thể tái hiện các môi trường trọng lực khác nhau trong vũ trụ.
Khi đi ngang qua một sân huấn luyện ngoài trời, Tô Tiệp nhìn thấy giữa sân là một bãi đất rộng, vài cỗ cơ giáp hình người cao hơn ba mét màu trắng bạc đang bay thấp quanh những dàn khung dựng giữa sân.
Sau khi nhận ra đó là gì, cô lập tức hào hứng hẳn lên, xoay người kéo tay áo Augustus: “Nè, Augustus, nhìn kìa, có cơ giáp! Là cơ giáp thật đấy!”