Cũng may là khi bị kéo vào không gian vị diện, chiếc ba lô cô đeo bên người cũng được đưa vào theo.
Lúc đó đang là cuối thu, thành phố đi công tác nằm cùng vĩ độ, sáng đi tối về, đêm sương giáng lạnh, nên quần áo trên người cô cũng khá dày dặn.
Chung Du Du cúi đầu nhìn kỹ bản thân. Những thứ khác thì hơi bất tiện, nhưng chiếc áo khoác dạ màu xám đậm đang mặc bên ngoài lại khá có giá trị, kiểu dáng cổ điển, gần như còn mới tinh, chỉ mặc vài lần. Đây là một trong những “trang bị nghề nghiệp” mẹ cô mua tặng trước khi tốt nghiệp ra đi làm.
Nếu đem đi trao đổi lấy nguyên liệu nấu ăn, chắc cũng dễ bán?
Đáng tiếc là cô không thích đeo trang sức, nhẫn, dây chuyền, vòng tay hay đồng hồ, cái gì cũng không có.
Còn trong ba lô… đương nhiên ba lô thì không thể bán, không thì chẳng còn chỗ đựng đồ. Ví tiền thì có thể xem xét vì nó là quà sinh nhật ba cô tặng, giá trị cũng không nhỏ.
Điện thoại và sạc dự phòng chắc chắn phải giữ lại, còn cần tiết kiệm pin mà dùng. Tốt nhất là mau xuyên tới một vị diện hiện đại nào đó, một đứa mù tịt nấu ăn như cô vẫn còn trông chờ vào việc tra công thức qua Wi-Fi đấy!
Máy tính xách tay mang theo khi đi làm… chỉ cần còn điện thoại, format toàn bộ dữ liệu máy rồi bán đi cũng không phải không thể. Chỉ là không biết nếu đến thế giới hiện đại, người ta có nhận ra cái thương hiệu máy tính “nghi ngờ không tồn tại” này không thôi.
Vì không muốn ký gửi hành lý cho phiền phức, nên hành lý của cô khá gọn nhẹ. Trong túi chỉ còn lại tập tài liệu, đồ dùng vệ sinh cá nhân và mỹ phẩm cỡ du lịch, một bộ quần áo thay, cùng một ít vật dụng linh tinh…
Đã xác định mục tiêu là “phải quay về nhà”, vậy thì phải mau chóng khởi động cái cửa hàng ẩm thực vị diện “sắp phá sản” này. Chung Du Du bắt đầu tính toán xem mình còn tài sản nào có thể mang đi bán.
Tiếc là…
Quản gia hệ thống cửa hàng:
[Ký chủ có thể tùy chọn điểm đến của lần xuyên vị diện đầu tiên. Có thể là thế giới hiện đại tương tự. Tuy nhiên, năng lượng còn lại chỉ đủ để thực hiện một lần xuyên. Hệ thống cần thời gian sạc năng lượng tại vị diện mục tiêu, sau khi sạc đầy mới có thể quay về vị diện hư không.]
[Muốn thực hiện lần xuyên tiếp theo, ký chủ cần trả điểm tích lũy - điểm này sẽ có được thông qua giao dịch.]
[Điểm rơi không do ký chủ tự chọn. Hệ thống sẽ tự động ghép nối với điểm rơi phù hợp nhất trong phạm vi một cửa hàng có diện tích tương đương với không gian sơ cấp 10m² hiện tại của ký chủ.]
[Không thể xác định gần đó có chợ hay không. Tuy nhiên, lần xuyên đầu tiên có hiệu ứng “bảo vệ tân thủ” cưỡng chế: người khác không thể phá vỡ vách ngăn vị diện để gây hại cho ký chủ hoặc cửa hàng. Nhưng đồng thời, ký chủ cũng không thể rời khỏi cửa hàng.]
[Từ lần xuyên thứ hai trở đi, muốn có lớp bảo vệ, phải dùng điểm tích lũy để đổi.]
[Ngoài ra, hệ thống xin nhắc nhở: đây là cửa hàng ẩm thực vị diện trực thuộc hệ thống xuyên vị diện. Chỉ được phép tiến hành giao dịch ẩm thực, tuyệt đối không được buôn bán các loại hàng hóa khác.]
Chung Du Du: ???
Đây là độ khó địa ngục gì vậy?! Không cho ở lại thế giới gốc, không cấp nguyên liệu khởi đầu, không cho ra khỏi cửa hàng, lại còn không được bán mấy món đồ khác ngoài thức ăn?!
Thất bại. Chung Du Du ỉu xìu, phịch người xuống tấm ván gỗ, chuẩn bị tắt nguồn điện thoại để tiết kiệm pin.
Và rồi… cô phát hiện một tin dữ còn tệ hơn.
Tất cả thiết bị điện tử đều đơ hoàn toàn.
Không phải hết pin, không phải tắt nguồn, mà là đơ cứng.
Quản gia cửa hàng thông báo: tất cả sản phẩm điện tử mang theo trên người cô, chỉ khi trở về vị diện gốc, mới có thể khởi động lại.
Một con gà mù nấu ăn như cô, không thể bước ra khỏi cửa hàng, không có nguyên liệu, không thể tra công thức, vậy thì mở kiểu gì cái cửa hàng ẩm thực này đây?