Chương 6

Nghe vậy, Chung Du Du chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ quái, liền hỏi:

“Vậy nếu tôi không thể tiến hành giao dịch nữa, trực tiếp tái phá sản, thì có thể về nhà không?”

Cô thầm nghĩ, nếu muốn đưa cái cửa hàng phá sản gần như trắng tay này vào nề nếp, khôi phục hoạt động bình thường, e rằng chẳng biết phải mất bao lâu. Nhỡ như kéo dài đến mấy chục năm, hay thậm chí cả trăm năm thì sao? Chẳng lẽ cô sẽ mãi mãi không thể quay về? Chi bằng trực tiếp tuyên bố phá sản lần nữa, thanh lý một lần cho xong, để cái cửa hàng ẩm thực vị diện không có lấy một cọng rau này mời người khác có năng lực hơn tiếp quản. Dù gì cô có là người có chỉ số đề xuất cao nhất đi chăng nữa, thì quản gia của cửa hàng này vẫn có thể lựa chọn phương án thứ hai — tìm người đứng thứ hai thay thế chứ gì?

Thế nhưng giấc mơ ngọt ngào của Chung Du Du, rất nhanh đã bị tiếng điện tử lạnh tanh của hệ thống đập tan.

Quản gia hệ thống cửa hàng:

[Trong trường hợp đó, bạn với tư cách là sinh vật hình người có nguồn gốc carbon sẽ bị mắc kẹt tại đây, do không có lương thực, cuối cùng chết đói.]

[Sau khi ký chủ chết tan thành tro bụi, cửa hàng sẽ tự động tách rời khỏi bạn. Tốc độ thời gian ở vị diện ban đầu của bạn cũng sẽ khôi phục bình thường.]

[Tuy nhiên, vì cơ thể và tinh thần của bạn đã tiêu vong tại các vị diện khác nhau, nên sẽ không thể tồn tại dưới bất kỳ hình thức nào nữa.]

[Hệ thống dự đoán, theo quy tắc thế giới tại vị diện ban đầu của bạn, bạn sẽ bị coi là mất tích. Sau bốn năm không rõ tung tích, gia đình bạn có thể nộp đơn báo tử.]

Chung Du Du: “…”

Tuy biết rằng ai rồi cũng sẽ có một ngày phải chết, nhưng chết đói, lại là cái chết sống dở chết dở trong tình cảnh như thế này…

Cô nhớ lại những bức ảnh trong các bản tin từng xem qua hoặc là thời chiến loạn, hoặc là những vùng nghèo đói ở châu Phi — đầy rẫy những gương mặt gầy gò, đôi mắt trũng sâu, những cái chết thảm thương vì đói khát. Cô không muốn chết kiểu đó… Càng không muốn chết một cách lặng lẽ trong căn phòng nhỏ chỉ vỏn vẹn mười mét vuông này.

Hơn hết thảy, cho dù ai cũng phải chết, cô tuyệt đối không muốn để lại cho ba mẹ và người thân một kết cục mơ hồ, sống không thấy người, chết không thấy xác. Cô từng xem nhiều phóng sự về những vụ tai nạn, thảm họa, từng nhìn thấy ánh mắt của người thân những người mất tích, một ánh mắt khô khốc mà quằn quại.

Họ không thể buông bỏ. Dù chỉ là một phần tỷ hy vọng, họ vẫn giữ máy, nạp tiền đều đặn cho số điện thoại ấy, sợ đường dây bị ngắt. Vẫn luôn gọi, luôn chờ, hy vọng một ngày nào đó người thân sẽ bắt máy trở lại.

Đêm đến giật mình tỉnh giấc, họ luôn nghĩ: “Biết đâu ngày mai khi mở mắt ra, đứa con mình lại trở về?”

Cô là con một, từ nhỏ đã được cả nhà yêu thương, cưng chiều mà lớn lên. Cô không thể, cũng không cho phép mình để ba mẹ phải tóc bạc tiễn kẻ đầu xanh. Không thể để họ già yếu cô đơn, mang nỗi đau mất con đến cuối đời.

Cô nhất định phải trở về.

Dù trong lòng canh cánh nỗi nhớ nhà, nhưng việc cấp thiết trước mắt là…

“Chưa bàn tới chuyện tay nghề nấu nướng của tôi thế nào, thì nguyên liệu lấy ở đâu ra? Cậu không cho tôi về thế giới cũ, chẳng khác nào biến toàn bộ tiền tôi có thành giấy lộn?”

Quản gia hệ thống cửa hàng:

[Nguyên liệu nấu ăn do ký chủ tự cung cấp. Tiền tệ từ vị diện gốc không thể sử dụng tại các vị diện khác.]

Chung Du Du mới đi làm chưa lâu. Tuy thời đại này đã rất phát triển, thanh toán di động gần như thay thế tiền mặt, nhưng trong ví cô vẫn còn chút tiền lẻ dự phòng, còn điện thoại thì vẫn có ít tiền tích lũy trong tài khoản ngân hàng.

Không nhiều nhặn gì, nhưng đủ để mua rau mua thịt trong thời gian ngắn.

Thế nhưng, trong trạng thái phá sản lại không thể trở về vị diện gốc, toàn bộ tiền giấy liền biến thành giấy vụn, dữ liệu tài khoản cũng thành số không.

Cô đành chấp nhận quay về thời đại trao đổi vật phẩm nguyên thủy.

“Vậy tôi có thể tùy ý chọn vị diện để xuyên qua không? Có thể chọn thế giới hiện đại gần giống với nơi tôi từng sống được không? Có được chọn điểm rơi không? Gần chợ rau càng tốt, để tôi có thể bán chút đồ đổi lấy thức ăn.”

Chung Du Du vừa nghĩ, vừa tính toán trong đầu. Ít nhất, cô vẫn còn vài món có thể đem đi bán.