“Nếu tôi mất tích, ba mẹ tôi ở nhà chẳng phải sẽ lo sốt vó sao? Còn công việc của tôi thì sao? Tôi vừa đi công tác về, đến bàn giao còn chưa xong nữa kìa!”
Quản gia hệ thống cửa hàng:
[Trong thời gian chủ cửa hàng xuyên đến vị diện khác, thời gian ở vị diện ban đầu sẽ rơi vào trạng thái tĩnh. Chỉ đến khi chủ cửa hàng hoàn thành nhiệm vụ nạp năng lượng cho cửa hàng phá sản và quay về, thời gian mới khôi phục bình thường. Trừ khi.]
Chung Du Du:
“Trừ khi? Trừ khi cái gì? Còn có “trừ khi” nữa sao?”
Quản gia hệ thống cửa hàng:
[Trừ khi chủ cửa hàng đi vào vết xe đổ, tiêu sạch nguyên liệu, không thể khởi động giao dịch, dẫn đến phá sản lần nữa.]
Chung Du Du: ?
Tôi trông giống đứa ngốc đến thế à? Đồ ăn không bán được lại tự mình ăn hết? Ăn đến sạt nghiệp cửa hàng?
Không đúng!
Chung Du Du đảo mắt nhìn quanh, vẫn chỉ thấy mấy món đồ dùng bếp cấp một tầm thường, bèn hỏi với vẻ nghi ngờ:
“Vậy nguyên liệu đâu?”
…
Hệ thống im bặt.
Đáng sợ nhất là cái im lặng đột ngột ấy.
Quản gia hệ thống cửa hàng:
[Đã bị chủ cửa hàng đời trước tiêu sạch. Phá sản thanh lý, có nghĩa là ngoài tài sản cố định không thể xóa – chính là mấy món đồ bếp cấp một mà bạn thấy thì toàn bộ phần còn lại đều đã bị khấu trừ.]
[Sau khi hệ thống liên kết với chủ mới và khởi động lại, sẽ không còn bất kỳ hỗ trợ bổ sung nào.]
Một đống hỗn độn rỗng tuếch, chẳng khác gì chỗ hoang tàn sau trận bão. Chung Du Du thầm nghĩ, cô nào có tố chất làm người gánh vác cả cái bếp thế này?
Hoàn toàn không thể hiểu nổi, cô sờ lên ngực tự hỏi:
“Sao tôi lại có chỉ số đề xuất cao nhất? Cậu không phải là cửa hàng ẩm thực à? Tôi ngốc bếp chính hiệu đấy! Tôi chỉ biết úp mì!”
Chung Du Du vừa tốt nghiệp đại học năm nay. Mười tám năm đầu đời ăn cơm mẹ nấu, bốn năm đại học ăn ở căng tin, vừa đi làm mấy tháng đã bị công tác vùi cho tơi tả. Ngày về đến nhà cũng là chuyến bay đêm lúc bốn giờ sáng, sáng ra lại phải vội chạy deadline.
Thử hỏi, cô còn đâu thời gian mà nấu nướng?
Kỹ năng bếp núc cao nhất trong đời cô là đổ nước sôi vào mì gói, nước nhất định phải sôi ùng ục, đúng năm phút không lệch giây nào.
Từ ngày rời nhà đi học, ba bữa quen mặt nhất của cô chỉ có xe giao đồ ăn màu xanh lam và hộp cơm màu vàng.
Một cửa hàng ẩm thực tử tế, cho dù chỉ chọn người trong phạm vi ba cây số, tại sao lại nhằm đúng đứa mù bếp như cô để đổ hết gánh nặng?
Chung Du Du hồi tưởng lại lần cuối cùng mình “vào bếp” là kỳ nghỉ đông năm đại học về quê ăn Tết. Đêm khuya bụng đói, lạnh cắt da cắt thịt, lại ngại làm phiền ba mẹ, cô lò dò dậy nấu mì.
Cho mì và nước lạnh vào cùng nồi. Kết quả mì dính đáy nồi trước khi nước kịp sôi. Cô loay hoay cạy ra, không biết chín chưa, dứt khoát nấu thêm chút cho chắc. Cuối cùng nấu ra một bát “hồ dán” tan trong miệng, dễ nuốt thật… nhưng nuốt không nổi.
Quản gia hệ thống cửa hàng – kẻ vừa mới liên kết với cô – dùng hệ thống ngôn ngữ mới đồng bộ với chủ, lạnh nhạt buông một câu:
[Bạn không biết nấu cũng không sao. Dù sao tôi cũng chẳng có nguyên liệu cho bạn nấu đâu.]
Âm thanh nhẹ như gió.
Chung Du Du:
“Vãi, cái đồ khỉ gió nhà cậu!”
Bị mắng, quản gia hệ thống cửa hàng ngờ rằng hệ thống ngôn ngữ vẫn chưa tương thích hoàn toàn. Thôi thì bỏ qua việc nói tiếng mẹ đẻ với chủ cửa hàng, đổi sang giọng phân tích nghiêm túc:
[Chủ cửa hàng tiền nhiệm đúng là tay nấu ăn cừ khôi, yêu ẩm thực vô cùng. Nhưng cũng vì vậy mà tiêu sạch nguyên liệu chỉ để hưởng thụ, không thể duy trì hoạt động kinh doanh.]