Chương 4

Cô như bị ánh sao mê hoặc, chậm rãi đưa tay lên, đầu ngón tay vô thức chạm vào tâm điểm vòng xoáy giữa dải ngân hà. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay của Chung Du Du chạm đến luồng sáng ấy, cả biển sao bỗng nhiên sôi trào, ánh sáng xanh biếc men theo ngón tay thon dài của cô lan tỏa ngược lên, rồi chỉ trong tích tắc, lan ra khắp cơ thể với tốc độ ánh sáng.

Giữa khung cảnh ngân hà đang chuyển động hỗn loạn và Chung Du Du, từng sợi ánh sáng màu xanh ngọc được kéo căng, ánh sáng ở hai đầu từng sợi lóe lên rồi tắt đi ba lần, như đang truyền tín hiệu, sau đó nhanh chóng tan biến.

Tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt, Chung Du Du không hề bị tổn hại gì, mọi thứ như chưa từng xảy ra. Nhưng một âm thanh cơ khí trầm thấp lại vang lên, lần này là vang vọng ngay trong đầu cô.

[Toàn bộ các thế giới song song đã được kích hoạt. Đang tiến hành ghép cặp.]

[Đang thiết lập lại quản gia hệ thống cửa hàng số 233xswl666.]

[Khởi động lại và đồng bộ hóa hoàn tất. Quản gia hệ thống cửa hàng số 233xswl666 đã sẵn sàng.]

[Chào mừng chủ cửa hàng mới của hệ thống cửa hàng số 233xswl666. Xin hãy chọn thế giới bạn muốn đến. Trong quá trình du hành qua các thế giới, quản gia sẽ đồng hành và hỗ trợ bạn.]

Chung Du Du: “…”

Cô chớp mắt, ngơ ngác nói:

“Ơ? Quản gia hệ thống cửa hàng?”

Lần này, một giọng nói điện tử khác vang lên, không còn vô cảm lạnh lùng như lúc trước.

[Ê! Có đây! Chủ cửa hàng có gì cần cứ nói nha!]

Giọng nói vẫn rõ ràng từng chữ, nhưng có phần sinh động, mang theo chút tinh nghịch. Chung Du Du mắt rưng rưng, cuối cùng cũng có phản hồi rồi! Có thể giao tiếp được rồi! Cô bắn một tràng câu hỏi như dồn hết sự ngờ vực của mình:

“Cái gì vậy trời? Tái phá sản thanh lý là sao? Sao tự nhiên tôi lại thành chủ cửa hàng? Cái quái gì đang xảy ra thế này? Bắt cóc à?”

Trái ngược với sự hoảng hốt của chủ cửa hàng vừa “nhậm chức”, giọng nói của quản gia vẫn điềm tĩnh, từng câu từng chữ trả lời đầy đủ cho cô.

[Xin chào chủ cửa hàng, “thứ này” là một cửa hàng ẩm thực xuyên thế giới, trực thuộc hệ thống du hành vị diện. Bạn đã được liên kết và trở thành chủ sở hữu mới. Hãy sử dụng hợp lý tài sản hiện có, chế biến món ăn ngon, thu hút khách hàng và tiến hành giao dịch.]

[Chủ cửa hàng trước đã quá đam mê ẩm thực, ăn hết sạch nguyên liệu dự trữ dành cho người mới, dẫn đến thất bại trong khởi động giao dịch đầu tiên, vì thế cửa hàng bị thanh lý. Xin chủ cửa hàng hiện tại tiết chế thói quen ăn uống, để tránh tình trạng “tái phá sản thanh lý”.]

[Khi bị thanh lý, cửa hàng rơi xuống thế giới của bạn. Nguồn năng lượng còn lại chỉ đủ để quét khu vực trong bán kính ba cây số. Lúc đó, bạn là người có chỉ số phù hợp nhất trong phạm vi, nên hệ thống đã chọn bạn làm chủ sở hữu mới.]

[Quản gia hệ thống không có khả năng “làm gì” cả, chỉ có thể trả lời câu hỏi.]

[Hệ thống hiện đang đồng bộ hóa ngôn ngữ. Nói một cách nghiêm túc thì, điều này không hẳn là “bắt cóc”. Dù hệ thống có sử dụng một chút cưỡng ép để kéo bạn vào cửa hàng, nhưng chúng tôi không đòi tiền chuộc, không cưỡng ép bạn hay người thân của bạn.]

Chung Du Du: “…”

Tức đến mức nghẹn họng, chẳng biết phản bác sao cho phải! Bộ xử lý trong não cô bắt đầu hoạt động hết công suất, cuối cùng quyết định… truy ngược theo thứ tự, từ câu cuối cùng mà vặn vẹo ra cho rõ ràng!

Cô nghiến răng:

“Không phải bắt cóc à? Vậy kéo tôi vô đây bắt nấu ăn là gì? Nếu tôi sống chết không chịu nấu thì sao? Cậu thả tôi về nhà được không?”

[Cửa hàng hiện đang ở trong trạng thái hạn chế do bị thanh lý, không thể đưa chủ cửa hàng trở về thế giới ban đầu. Chỉ có thể di chuyển đến các thế giới khác để tiến hành giao dịch, nạp năng lượng.]

[Chỉ khi nào chủ cửa hàng đạt được lượng giao dịch và tích lũy đủ năng lượng cần thiết trong hành trình xuyên thế giới, hệ thống mới có thể phục hồi trạng thái bình thường cho cửa hàng, đồng thời mở cửa hàng chính tại thế giới ban đầu – khi đó, bạn mới có thể quay về.]

Sự chú ý của Chung Du Du lập tức bị cuốn theo hướng khác, cô vội hỏi:

“Trạng thái hạn chế vì phá sản? Phải khôi phục rồi mới cho tôi về nhà? Vậy thì mất bao lâu chứ?”