Dưới đáy nồi gang to tướng còn lơ lửng một cái xẻng xào khổng lồ và một con dao thái cực đại. Cán xẻng dài, trơn nhẵn và tròn trịa, ba dòng chữ chen chúc khắc từ mặt xẻng kéo dài đến tận cán. Nếu ai đó bị cận nặng hơn chút, e là phải thò hẳn đầu vào nồi mới nhìn rõ. May thay, tạm thời mắt Chung Du Du vẫn ổn, cô thấy rõ ràng.
[Cấp 1: Xẻng xào to, mãi không mòn.]
[Mô tả: Xẻng to bao nhiêu, nồi nấu bấy nhiêu. Miễn là nồi còn chỗ chứa, xẻng xào mãi không ngừng. Nồi cứ yên tâm bay, xẻng sẽ luôn kề bên.]
[Chú thích: Nồi và xẻng là một cặp trời sinh, khuyến khích không nên nâng cấp tách biệt. Nếu nâng cấp lệch, cuộc sống sẽ mất hòa hợp, món ăn tạo ra cũng không còn ngon lành đâu.]
Chung Du Du: “…”
Nâng cấp kiểu này… lẽ nào khiến nồi với xẻng ngày một to hơn? Giờ nhìn đã thấy không giống thứ con gái như cô có thể nhấc nổi! Tự dưng có linh cảm không lành!
Cô dời mắt sang con dao thái khổng lồ đang ánh lên sắc lạnh. Lưỡi dao sắc ngọt, mài vát tinh tế, cả con dao liền khối, bề mặt sáng bóng đến mức có thể soi gương… Trên thân dao khắc ba dòng chữ to:
[Cấp 1: Dao thái lớn, mãi không cùn.]
[Mô tả: Có dao trong tay, chinh phục muôn loài rau củ thịt thà. Đừng tưởng dao to là hung tợn, thật ra là một bé ngoan ngoãn, chỉ nên mang vào bếp, tuyệt đối đừng vác đi giang hồ nhé!]
[Chú thích: Dù sao mới chỉ cấp 1, nâng cấp cũng không thiệt. Thử xem sao? Dao to mà tay yếu, dùng không cẩn thận là đứt tay như chơi đó nha!]
Chung Du Du: “Hừ. Cuối cùng vẫn là bộ ba nhà bếp bất tử đấy nhỉ.” Mang con dao này đi xông pha giang hồ á? Có khi cô còn chẳng nhấc nổi một bên! Cẩn thận lại múa trúng chân mình thì khốn!
Cô đã dần dần chấp nhận cái thực tại kỳ quái này, rời mắt khỏi bếp lửa và chiếc nồi gang, bắt đầu đánh giá kỹ không gian quanh mình. Bốn bề là tường cao khoảng ba mét, trong phòng có một chiếc giường đơn đơn sơ như tấm phản, trên đó để cái ba lô to đùng của cô. Diện tích tổng cộng chừng hơn mười mét vuông, khá chật hẹp, Chung Du Du vừa đứng dậy đã gần như nhìn thấy hết cả căn phòng. Cô bước vài bước là từ chỗ bếp lửa đi đến một bức tường treo bản đồ vũ trụ, phủ đầy ánh sao, đang định quan sát kỹ thì nhận ra mình chẳng hiểu mô tê gì cả.
Góc phải bức tường bản đồ vũ trụ, có một cái vòi nước ánh bạc lơ lửng. Ngay bên dưới là một chiếc thùng nhỏ màu đen, cao chừng ba bốn mươi phân, đường kính tầm hai ba chục phân. Nhìn kỹ.
[Cấp 1: Vòi nước vĩnh viễn không cạn.]
[Mô tả: Nước xa không cứu được lửa gần. Không có nước, bạn đừng mong sống sót. Rửa rau, nấu ăn, pha đồ uống – bạn sẽ không thể rời xa tôi!]
[Chú thích: Bạn nghĩ cả đời chỉ uống nước lọc là đủ sao? Không ưu tiên nâng cấp tôi, sau này bạn sẽ tiếc lắm đó nha. Ô hô hô hô!]
Chung Du Du cúi mắt nhìn xuống.
[Cấp 1: Thùng rác mãi không đầy.]
[Mô tả: Đói quá đói quá đói quá! Tôi đói lắm! Đói quá đói quá đói quá! Tôi thật sự đói lắm! Trên đời chỉ có món bạn tiếc không vứt, chứ không có thứ rác nào tôi không ăn được!]
[Chú thích: Bạn không tò mò nếu nâng cấp cái thùng rác ăn mãi không no tôi đây sẽ thành ra thế nào sao? No quá rồi, ọe.]
Chung Du Du: “…”
Thùng rác này… nâng cấp xong có khi lại ói ra thiệt?
Cô tỉ mỉ quan sát một lượt các món đồ bếp cấp 1 thiết yếu trong cái không gian kín mít này, lẩm bẩm tự nói một mình, cuối cùng ánh mắt lại quay về phía bức tường cao ba mét – nơi treo tấm bản đồ vũ trụ.
Trên tấm bản đồ là vô số đốm sáng. Nếu như dải Ngân Hà trong thế giới của Chung Du Du là một hiện tượng thiên văn mà người thành phố hiếm khi được ngắm nhìn, thì thứ trước mắt cô lúc này, đứng gần nhìn kỹ chẳng khác nào một góc nhìn thu nhỏ của vũ trụ mênh mông, như đang đứng trên cao, nhìn xuống biển sao vô tận.
Sao dày đặc, lấp lánh, rực rỡ. Giữa bầu trời đêm huyền ảo ấy, đủ mọi sắc độ xanh: xanh lam, xanh băng, xanh ngọc, xanh thiên thanh… Những mảng sao xanh nhạt đậm đan xen, chuyển động nhẹ nhàng như sóng biển, êm ái như hơi thở lúc ngủ say. Chung Du Du đứng trước bản đồ vũ trụ, có thể cảm nhận rõ ràng nguồn sống cuồn cuộn tuôn trào trong biển sao ấy, tựa như sắp xuyên qua cả màn hình giả lập trước mặt.