“Tự giác bước ra đây! Nếu không thì…” Gã đầu sẹo vung vẩy cây gậy kim loại trong tay, cười khoái trá rồi buông lời sàm sỡ: “Ông đây sẽ cho mày nếm thử mùi vị của cây gậy này!”
Tiệm đồ ăn vặt tuy nhỏ nhưng nhìn quanh một vòng, đầu sẹo cũng không thấy cửa ra vào đâu.
Hắn đoán chắc là có cửa sau thông vào từ bên trong, bèn giơ gậy kim loại đập vào phía dưới quầy như muốn dằn mặt cô gái.
Đầu sẹo còn cố ý kiềm lực lại, chỉ định gõ phía dưới quầy thôi, tránh làm vỡ tấm kính trên mặt quầy, nếu không lỡ mảnh vỡ bắn ra trúng mặt mỹ nhân thì hỏng hết.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc cây gậy kim loại chạm vào vách kính, một luồng điện mạnh mẽ truyền ngược lại khiến toàn thân đầu sẹo tê dại, mắt tối sầm, thân thể mất kiểm soát…
“Aaaaaaaa aaaaaa aaaaaaaa aaaaaaaaaa!!!!!!!”
Tiếng hét đau đớn của đầu sẹo vang lên thấu trời, nghe vô cùng thảm thiết. Cánh tay cơ bắp không ngừng co giật, hoàn toàn không dừng lại được.
“Đại ca!”
“Đại ca!”
“Đại ca!”
Ba tiếng “đại ca” liên tiếp vang lên. Mấy tên đàn em vừa nãy còn hò reo cổ vũ đầu sẹo, lúc này kéo theo xác con dị thú. Chúng muốn rút lui mà không dám, muốn lao lên kéo hắn ra mà cũng không dám chạm vào.
Cả đám mở to mắt nhìn chằm chằm vào Chung Du Du, vẻ mặt đầy hoảng sợ.
Từ khi tận thế xảy ra, từ trường hỗn loạn, thành phố đã mất hệ thống điện từ lâu, theo lý mà nói thì không thể nào có điện trên tấm kính được.
Vậy mà lúc này, đầu sẹo run rẩy toàn thân, đến cả buông gậy trong tay cũng không nổi.
Như thể bàn tay hắn mọc dính vào cây gậy, còn cây gậy thì bị dính chặt vào tấm kính. Trên thân gậy không ngừng phát ra tia điện màu tím, âm thanh tách tách vang lên liên hồi trong không khí.
Chúng lập tức nghĩ rằng Chung Du Du là dị năng giả hệ điện. Mặc dù trước nay chưa từng nghe nói hay thấy ai có năng lực điện…
Chung Du Du cầm cái vá lớn dùng để khuấy nồi lẩu, chớp chớp mắt vô tội. Chuyện này… với một người lớn lên trong thời bình như cô, bị bất ngờ đâm thẳng vào mắt như vậy, dù biết có lớp kính ngăn, phản xạ đầu tiên chắc chắn là né ra sau chứ?
Cô cũng chẳng rõ cái “lớp bảo vệ tân thủ miễn phí” này rốt cuộc hoạt động kiểu gì nữa…
Nhưng Chung Du Du đâu ngờ chỉ mới nói được một câu chào khách, còn chưa kịp phổ biến quy tắc giao dịch, đầu sẹo đã đập mạnh vào kính với ác ý, lập tức bị hệ thống nhận diện là hành vi tấn công.
Và thế là, hắn bị hệ thống giật điện qua cây gậy, hóa thành một thằng ngốc run rẩy trong gió…
Ba tên đàn em đứng phía sau run cầm cập, không dám trốn chạy, sợ rằng vừa quay đầu thì bị cô phóng một tia sét xuống. Chung Du Du nheo mắt lại.
May mà bốn thực khách của cô vẫn chưa ai rời đi.
Tận dụng chút “dư uy” từ lớp bảo vệ tân thủ, Chung Du Du ho khan một tiếng, cố tỏ ra thần bí và cao thâm, ngẩng đầu, giơ vá lớn lên chỉ vào đầu sẹo đang giật đùng đùng, hướng về ba tên đàn em của hắn, hạ giọng đe dọa:
“Đứng yên tại chỗ cho tôi! Dám chạy, các người sẽ giống hắn ta đấy!”
Ba tên đàn em đều là những gã trai tráng khỏe mạnh, không có dị năng, nếu không thì đã chẳng phải theo đầu sẹo làm ăn.
Bọn họ đúng là rất muốn chạy, ôm theo xác con dị thú sáu chân kia mà chạy. Dù sao nếu đầu sẹo không còn, chia nhau miếng mồi béo bở kia, mỗi người cũng được kha khá.
Nhưng một là sợ đầu sẹo chưa chết, quay về tính sổ. Hai là sợ Chung Du Du thực sự có thể tấn công từ xa — dị năng hệ điện mà…
Cả ba đành nín thở đứng yên, đợi cô ra lệnh, trong lòng đoán rằng cô cố tình đóng vai “giả heo ăn thịt hổ”, vốn đã nhắm sẵn vào xác dị thú trong tay bọn họ.
Cũng hơi tiếc. Bọn họ đã theo dõi con dị thú lạc bầy đó từ lâu.
Trên trán nó có một con mắt thứ ba kỳ dị, không sợ ánh sáng như các dị thú khác.
Nếu gặp thời tiết âm u, hai mắt chính sẽ nhắm lại, chỉ mở he hé con mắt thứ ba, bắt đầu xuất hiện quanh rìa khu rừng đại thụ vào buổi chiều.
Vậy mà bọn họ vẫn phải mai phục suốt mấy ngày, cuối cùng đầu sẹo còn phải hy sinh một tên đồng bọn (bôi xóa: pháo hôi) làm mồi nhử. Rồi bất ngờ dùng kim loại đâm xuyên hộp sọ dị thú, khiến não nó vỡ tung, mới có được xác nó.