Mọi người đều có dị năng, vậy dựa vào đâu mà hắn được ngồi yên trong căn cứ, an nhàn chỉ huy, phụ trách phân phối tài nguyên, hưởng thụ sự an toàn và thoải mái?
Chưa nói đến chuyện, mỗi lần chiến đấu kết thúc, đều có người bất mãn vì cảm thấy phân chia không công bằng.
Có đội viên năng lực yếu, đóng góp không nhiều nhưng lại bị thương nặng; cũng có người năng lực mạnh, góp phần lớn, song lại chẳng hề sứt mẻ. Ai nấy đều cho rằng mình xứng đáng được bồi thường nhiều hơn, được chia chiến lợi phẩm nhiều hơn.
Nơi nào có người, nơi đó vĩnh viễn không thiếu tranh đấu và đố kỵ.
Trong căn cứ, không ít dị năng giả tranh giành quyền lực, cũng không ít kẻ chọn làm hiệp khách đơn độc, hoặc tụ tập bạn bè thân tín thành từng nhóm nhỏ.
Đại đội săn bắt thường xuất phát về phía tây - nơi có các tuyến đường quen thuộc, được căn cứ bảo vệ nghiêm ngặt. Ở đó, những kẻ lính lẻ không gia nhập tổ chức bị cấm bén mảng. Không có chuyện “ngồi mát ăn bát vàng”, không đóng thuế mà chỉ hưởng lợi.
Ngược lại, các nhóm nhỏ và những kẻ độc hành thường đi về phía đông, dựa vào thực lực bản thân để sinh tồn.
Giờ đây, trên mặt đất không còn nhiều người dám hoạt động. Những ai có thực lực yếu hơn, đặc biệt là người thường chỉ dám ra ngoài khi mặt trời đứng bóng.
Bởi lúc ấy, phần lớn dị thú dù mạnh hay yếu đều rút vào rừng cây khổng lồ trú ẩn, ít khi lang thang bên ngoài.
Những nhóm có thể trụ được đến chiều tối đa phần đều là kẻ có thực lực hoặc số lượng đủ mạnh, đủ sức săn gϊếŧ một hai con dị thú lớn lạc đàn ở rìa rừng.
Con đường bốn làn xe hai chiều trước cổng khu dân cư Xuân Thiên chính là một trong bốn tuyến chính để những kẻ độc hành trở về căn cứ, tỉ lệ gặp người qua lại khá cao.
Lúc này, Sẹo Đầu đang dẫn theo ba gã đàn em, kéo lê một con dị thú sáu chân bị mổ bụng, ba con mắt đỏ ngầu, hướng về căn cứ dưới lòng đất.
Xác con vật trông giống sói, con mắt thứ ba dữ tợn nứt toác trên trán, răng nanh sắc như dao, miệng rộng như chậu máu, chết thảm thương.
Gần như toàn bộ phần hộp sọ phía sau bị đập nát, dịch não tanh tưởi hòa lẫn với vệt máu sẫm đen, chảy dọc theo dấu chân bốn người đàn ông trên đường về.
Sẹo Đầu vốn là dân bản địa vùng ngoại ô phía nam thành phố. Học hành dở dang, bỏ học từ sớm, nhà có một sạp rau nhỏ ở chợ, nhưng hắn chẳng chịu làm ăn tử tế, ngày ngày chỉ biết hống hách thu phí bảo kê, là thứ côn đồ hạng xoàng khiến cả xóm đều ngán ngẩm.
Khuôn mặt dữ tợn, sau gáy lại có cái bớt to bằng cái bát, nghèo tiền, kém sắc, không nghề nghiệp, sống lủi thủi gần ba mươi năm mà chẳng ai thèm lấy.
Thế rồi tận thế ập đến, hắn lại thức tỉnh dị năng hệ Kim, từ đó càng thêm hung hăng càn rỡ, làm không ít chuyện trái đạo lý.
Sau này, khi căn cứ dần khôi phục trật tự, tên vô học như hắn không chen nổi vào tầng quản lý, lại chẳng chịu phục ai, liền tách ra tự lập.
Hắn tuyển mấy thanh niên khỏe mạnh nhưng không có dị năng làm đàn em, lập nhóm săn bắn riêng, mọi chuyện đều do hắn quyết. Vậy mà sống cũng tạm đủ ăn, không đói không rét.
Chỉ là cái gọi là “đủ ăn đủ mặc” ấy, chẳng qua cũng chỉ để duy trì hơi thở, so với cuộc sống trước tận thế còn chẳng bằng.
Giờ tuy hắn có thể tùy ý ức hϊếp những người bình thường, hưởng cái cảm giác “ở trên người khác” mà ngày xưa mơ mãi không có, nhưng nói đến hưởng thụ thì còn kém xa thời ở chợ rau năm nào.
Khi ấy, nửa đêm về sáng, đèn đuốc sáng trưng. Hắn xỏ đôi dép lê, cởi trần ra quán ven đường, làm hai chai bia lạnh, thêm vài xiên thịt nướng. Men rượu lâng lâng, vừa xem TV vừa phì phèo điếu thuốc, miệng chửi chuyện quốc gia đại sự, chân đá bóng đá nam Trung Quốc, đời đúng là sướиɠ biết bao.
Còn bây giờ, bọn hắn đã phải ăn thịt dị thú khô suốt không biết bao lâu.
Muối trong căn cứ trở thành tiền tệ cứng, hàng hiếm đắt đỏ. Thứ vật tư ít ỏi ấy khó khăn lắm mới tích trữ được giữa tận thế. Không có tủ lạnh, chẳng có kho lạnh, đồ ăn khó bảo quản, chỉ có ướp thịt mới dám dùng chút muối, còn lại đều phải tiết kiệm đến tận xương tủy.