Họ còn chưa kịp thở dốc thì mưa axit hôi thối đã trút xuống như thác đổ. Từ mặt đất, vô số cỏ dại và cây non điên cuồng mọc lên, lan dọc theo bờ vực. Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, chúng đã hóa thành những khu rừng khổng lồ cao đến cả trăm mét, rễ cây chằng chịt, tán lá vươn lên che kín bầu trời.
Cúi đầu là vực sâu hun hút, ngẩng lên lại thấy rừng cây khổng lồ che lấp ánh sáng. Những mảng thành phố sót lại bị những bức tường tự nhiên ấy chia cắt, ngăn cách con người với nhau.
Điện mất, mạng tê liệt, máy bay không thể cất cánh, xã hội loài người vốn tập trung sinh sống nay bị xé vụn.
Và tận thế mới chỉ vừa bắt đầu.
Trong rừng cây khổng lồ xanh um, cành khô lá úa rụng xuống, mục nát lên men trong đất, trở thành nơi ấp trứng và chốn trú ngụ cho vô số loài vật.
Kiến trong thành phố, chuột chạy trong ngõ, gián trong cống ngầm, mèo hoang, chó dại, chim sẻ trên bầu trời… tất cả bắt đầu sinh sôi và biến dị với tốc độ khủng khϊếp dưới mưa axit.
Điên cuồng. Khát máu.
Chúng đều biến thành động vật ăn thịt.
Loài người hết lần này đến lần khác phải rút lui, dồn về hầm trú ẩn, sân vận động, dựng nên phòng tuyến. Nhưng vấn đề lớn nhất vẫn là lương thực và nước sạch.
Từ trường hành tinh hỗn loạn, mạng lưới điện sụp đổ, đất đai thấm đẫm mưa axit, sông ngòi khô cạn, hồ chứa ô nhiễm… việc trồng trọt gần như bất khả.
Dù số người sống sót chưa đến một nửa, lượng lương thực dự trữ trong thành phố vẫn chẳng đủ cầm cự.
May thay, dị thú không hoạt động suốt ngày đêm, cũng không chỉ săn người. Chúng đều sợ ánh sáng, chỉ hoạt động vào ban đêm. Khi mặt trời ló rạng, chúng sẽ lẩn vào bóng râm của rừng cây khổng lồ, ẩn náu yên tĩnh.
Chỉ khi hoàng hôn buông xuống, chúng mới kéo bầy đàn tràn vào thành phố. Nhưng khi gặp loài khác, chúng cũng điên cuồng cắn xé lẫn nhau, tạo cơ hội cho con người thở dốc.
Rồi đến lượt loài người biến đổi. Những ai bị mưa axit ngấm vào đều bắt đầu lên cơn sốt. Một phần mười tử vong vì sốt cao, nhưng trong một trăm người lại có một người thức tỉnh dị năng.
Tình hình từ từ khởi sắc. Dị năng hệ Thủy trở thành nguồn cung cấp nước sạch ổn định.
Xác dị thú được chứng minh là an toàn để người từng ngấm mưa axit ăn vào.
(Chú thích: Người bình thường ngoài đời đừng có thử ăn thịt thú rừng nha! Chúng ta đâu sống trong tận thế đâu!)
Mùa đông đầu tiên của tận thế trôi qua, vô số người đã chết, nhưng cũng còn vô số người sống sót, đón lấy mùa xuân thứ hai.
Mưa axit dần chấm dứt. Nước mưa lại có thể uống được.
Người có dị năng bắt đầu hợp sức phản công, đi săn những dị thú đơn độc ở rìa rừng cây, bổ sung thêm thức ăn.
Những kẻ sống sót, ít nhất vẫn còn kiên cường tồn tại.
Chung Du Du còn chưa kịp hoàn hồn khỏi bộ phim thảm họa tận thế từ góc nhìn thứ nhất, thì hệ thống đã phát đi cảnh báo:
[Đã khóa định vị điểm rơi tối ưu cho cửa hàng ẩm thực vị diện. Mười giây nữa sẽ tiếp đất. Mời ký chủ chuẩn bị. Mười… chín… tám…]
Trong tiếng đếm ngược dồn dập, Chung Du Du thấy rõ toàn cảnh nơi sắp hạ cánh.
Một con đường bốn làn xe hai chiều. Hai bên đường đối diện nhau là hai khu dân cư vừa tầm, dường như có thể chứa đến hàng ngàn hộ gia đình.
Trước cổng khu dân cư là dãy cửa hàng đậm hơi thở sinh hoạt: siêu thị nhỏ, cửa hàng trái cây, quán net, hiệu thuốc, cửa hàng kim khí…
Nhưng giờ đây tất cả đều vắng tanh, tiêu điều, hoang lạnh.
“Ầm!”
Chung Du Du rơi thẳng xuống, bụi mù tung khắp căn phòng.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bị ném vào trong ngôi nhà, cô đã kịp nhìn rõ cái gọi là “điểm rơi tối ưu” của mình.