Chương 40

Càng nhìn càng hài lòng, lại còn là cấp trên trực tiếp của Minh Trường Viễn.

Hay là... chọn thử anh xem sao?

Lỡ như người ta đã có bạn gái rồi thì sao? Dù không có, lỡ như bị từ chối thì sao?

Trước mặt bao nhiêu người, bị từ chối cũng khá mất mặt...

Mục Dã nhạy bén cảm nhận được ánh mắt, mi tâm giật giật, khóe môi cong lên một nụ cười khó nhận ra.

Lữ đoàn trưởng Giang bắt được ánh mắt của Tần Thư, đáy mắt hiện lên ý cười.

Cô gái nhỏ này mắt nhìn thật tinh, một cái đã nhắm trúng người tốt nhất.

Cũng phải, vừa hay mọi người cũng đang quan tâm đến vấn đề cá nhân của thằng nhóc Mục, nếu có thể giải quyết được thì càng tốt.

Nhưng... chỉ sợ thằng nhóc Mục từ chối, dù sao trước đây họ đã giới thiệu cho anh không ít đồng chí nữ, anh còn chẳng thèm gặp.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô gái nhỏ này xinh đẹp hạng nhất, là một cô gái xinh đẹp, hiếm có.

Xứng với thằng nhóc Mục là quá đủ rồi.

Nếu thằng nhóc này không đồng ý, ông ấy sẽ giới thiệu cô bé này cho cháu ngoại của mình.

Cháu ngoại của ông ấy cũng ở trong quân đội, so với thằng nhóc Mục thì kém một chút xíu, nhưng tổng thể cũng không tệ.

Trung đoàn trưởng Lý thực sự có chút ngơ ngác, không phải đang phê bình Minh Trường Viễn sao? Sao đột nhiên lại giới thiệu đối tượng cho cô rồi?

Khoan đã! Giới thiệu đối tượng?

Anh ta nhớ con trai nhà cậu của vợ mình đang nhờ người giới thiệu đối tượng mà?

Đồng chí Tần này cũng xinh đẹp!

Hai mắt trung đoàn trưởng Lý sáng rực, lập tức lên tiếng: “Đồng chí Tần, tôi...”

Trung đoàn trưởng Lý vừa mở miệng, Lữ đoàn trưởng Giang đã ngắt lời: “Tiểu Lý à, đồng chí Tần xinh đẹp không tồi, xứng với người tốt hơn.”

Trung đoàn trưởng Lý ngoan ngoãn ngậm miệng.

Chính ủy Đàm kích động đến mức lấy cả danh sách độc thân đã soạn trước đó ra: “Đồng chí Tần, trên tay tôi vừa hay có danh sách độc thân, tôi có thể cho cô...”

Tần Thư quyết định đánh cược một phen, chỉ vào anh chàng chân dài.

Lỡ như anh chàng chân dài đồng ý thì sao?

Tần Thư ngắt lời Chính ủy Đàm: “Không cần đâu lãnh đạo.”

Chính ủy Đàm sững người, sao lại không cần? Chẳng lẽ đồng chí Tần này không muốn dùng cách này?

Vậy phải làm sao?

Chính ủy Đàm nghiêng đầu nhìn Lữ đoàn trưởng Giang.

Lữ đoàn trưởng Giang ra hiệu cho Chính ủy Đàm cứ bình tĩnh.

Cùng lúc đó, giọng Tần Thư vang lên: “Trong lòng tôi đã chọn được người rồi.”

Nghe Tần Thư đã có người được chọn, mấy người đều sững sờ.

Lập tức có lãnh đạo hỏi: “Có rồi?”

Hai mắt Chính ủy Đàm sáng lên: “Là ai?”

Tần Thư nói: “Ở ngay trong phòng này.”

Ở ngay trong phòng này?

Là ai?

Mấy người anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, họ đều đã kết hôn rồi.

Đồng chí Tần mà nhắm trúng họ thì không được!

Ánh mắt Tần Thư từ từ chuyển về phía góc phòng, vô tình lướt qua một vị lãnh đạo.

Vị lãnh đạo đó tưởng mình bị nhắm trúng, vội vàng nói: “Đồng chí Tần, tôi không...”

Kết quả anh ấy còn chưa nói xong, Tần Thư đã ngẩng đầu chỉ về phía Mục Dã ở góc phòng: “Tôi muốn anh ấy.”

Mấy người nhìn theo hướng tay Tần Thư chỉ, thấy Mục Dã.

Trong lòng Lữ đoàn trưởng Giang đã sớm biết ý Tần Thư, nên sắc mặt không có thay đổi lớn.

Còn những người khác thì sắc mặt biến đổi ghê gớm.

Chính ủy Đàm kinh ngạc: “!”

Mấy vị lãnh đạo khác trợn tròn mắt: “!”

Trung đoàn trưởng Lý phản ứng mạnh nhất, mắt trợn to như chuông đồng, kinh ngạc đến mức suýt nhảy dựng lên: “!”

Minh Trường Viễn hoàn toàn ngây người, anh ấy không thể ngờ Tần Thư lại chỉ vào thủ trưởng của mình!