Chương 38

Một vị lãnh đạo nhíu mày: “Đồng chí Tần, sao lúc trước cô không nói điều này?”

Mặt Tần Thư không đổi sắc: “Tôi vừa mới nhớ ra.”

Vị lãnh đạo nhìn Tần Thư, mấp máy môi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không nói ra.

Mấy vị lãnh đạo cũng không nói chuyện với Tần Thư và Minh Trường Viễn nữa.

Họ đều vây quanh Lữ đoàn trưởng Giang, hạ giọng bàn bạc, dường như đang thảo luận kết quả cuối cùng.

Các lãnh đạo thảo luận.

Tần Thư, Minh Trường Viễn, Trung đoàn trưởng Lý im lặng chờ kết quả.

Trong lúc chờ đợi, Tần Thư dường như nghĩ đến điều gì, ánh mắt nhìn về phía góc phòng.

Mục Dã ngồi vững vàng ở đó, mắt nhắm nghiền, không biết là đang nhắm mắt dưỡng thần hay đã ngủ thϊếp đi.

Tần Thư nhìn gương mặt tuấn tú gần như hoàn hảo đó, trong lòng thầm cảm thán, anh chàng chân dài này thật giữ chữ tín, nói không lên tiếng là không lên tiếng.

Ngồi trong góc không nói một lời nào, như thể anh không tồn tại ở đây vậy.

Giọng Chính ủy Đàm vang lên: “Minh Trường Viễn.”

Kết quả đã có.

Tần Thư vội vàng thu lại ánh mắt, nhìn về phía các lãnh đạo.

Các lãnh đạo đã ngồi lại vị trí của mình.

Tần Thư, Minh Trường Viễn, Trung đoàn trưởng Lý đều nhìn Chính ủy Đàm.

Chính ủy Đàm vẻ mặt nghiêm nghị: “Chuyện này xem như cậu có lỗi trước, hơn nữa việc này đã lan truyền trong quân đội, gây ảnh hưởng không tốt, trước mắt cấm túc năm ngày...”

Cấm túc!

Từng là quân y trong quân đội, Tần Thư biết rõ cấm túc có ý nghĩa gì.

Cô không đợi Chính ủy Đàm nói xong, đã ngắt lời anh ấy: “Lãnh đạo, tôi có lời muốn nói.”

Chính ủy Đàm bị ngắt lời thì sững lại một chút, nhưng không hề tức giận, mà lên tiếng để Tần Thư nói: “Đồng chí Tần, cô nói đi.”

Tần Thư nhìn thẳng vào Chính ủy Đàm: “Đồng chí Minh đã vi phạm hôn ước, nhưng anh ấy đã phải chịu hình phạt rồi, hình phạt chính là một nghìn tám trăm tệ anh ấy đã bồi thường cho nhà họ Tần.”

“Ảnh hưởng không tốt mà lãnh đạo nói, là chỉ việc đồng chí Minh có quan hệ nam nữ bừa bãi. Định nghĩa của quan hệ nam nữ bừa bãi là gì? Trong chuyện này, đồng chí Minh có quan hệ nam nữ bừa bãi không?”

Các vị lãnh đạo bị hỏi đến cứng họng.

Trong lòng họ cũng rõ Minh Trường Viễn không có quan hệ nam nữ bừa bãi.

Minh Trường Viễn ở trong quân đội, ngoài lúc làm nhiệm vụ ra, khi không có nhiệm vụ thì đều ở trong đơn vị hoặc khu tập thể, cuộc sống gần như chỉ có ba điểm một đường, chưa từng đi nơi nào khác.

Những điều này họ đều biết, chỉ là bây giờ chuyện này đã lan truyền khắp quân đội.

Tần Thư dừng lại một chút, rồi tự trả lời thay họ: “Không có.”

Tần Thư nói: “Vậy lãnh đạo cấm túc đồng chí Minh, chẳng phải là khẳng định việc đồng chí Minh có quan hệ nam nữ bừa bãi sao? Chẳng phải là hàm oan cho đồng chí Minh sao? Hơn nữa, vợ của đồng chí Minh là đồng chí Lữ vừa mới sinh con, nếu biết đồng chí Minh có quan hệ nam nữ bừa bãi, bị kích động mà nghĩ quẩn, thì đó không còn là làm oan nữa, mà là chuyện liên quan đến một mạng người rồi.”

“Huống hồ chuyện này, tôi cũng có lỗi, gả thay cho quân nhân, cũng coi như là có lỗi phải không?”

Trung đoàn trưởng Lý: “!”

Nghe câu cuối cùng của Tần Thư, Trung đoàn trưởng Lý chỉ cảm thấy người phụ nữ này điên rồi!

Người phụ nữ này nói giúp Minh Trường Viễn thì thôi đi, lại còn nói chính mình cũng có lỗi!

Người bình thường gặp phải chuyện này, vội vã phủi sạch quan hệ còn không kịp, cô lại còn nhận mình có lỗi?