Chương 19

Cố Trường Chinh đổi lời: “Có!”

Mục Dã vẻ mặt lạnh nhạt liếc nhìn Cố Trường Chinh: “Ngậm miệng lại.”

Sống lưng Cố Trường Chinh lạnh toát: “Rõ!”

Ánh mắt lạnh lùng của Mục Dã dừng lại trên mặt Tần Thư: “Cô đến tìm Minh Trường Viễn?”

Cố Trường Chinh ngẩn ra, dường như nghĩ đến điều gì đó, trong mắt lộ ra vẻ không thể tin được.

Tần Thư đối diện với ánh mắt của Mục Dã: “Phải.”

Ánh mắt Mục Dã trầm xuống: “Minh Trường Viễn đâu?”

Không có ai trả lời.

Mục Dã liếc nhìn Cố Trường Chinh: “Tôi hỏi cậu Minh Trường Viễn đâu?”

Cố Trường Chinh ấm ức: “Tôi có thể nói chuyện được chưa, thưa thủ trưởng?”

Mục Dã: “Nói.”

Cố Trường Chinh vội vàng nói: “Minh Trường Viễn đi làm nhiệm vụ rồi.”

Mục Dã hỏi: “Khi nào có thể về?”

Cố Trường Chinh nghĩ một lát: “Tối nay.”

Mục Dã không nói gì nữa.

Anh mím môi, khóe mắt lại liếc thấy hành lý trên đất, định lên tiếng bảo Cố Trường Chinh xách hành lý lên, để Tần Thư đi cùng mình.

Lời đến miệng còn chưa nói ra, một tiếng gọi vội vã vang lên: “Bác sĩ Lưu đến rồi, bác sĩ Lưu đến rồi!”

Tần Thư ngước mắt nhìn, thấy một nữ bác sĩ khoảng hai mươi tuổi xách hòm thuốc chạy theo một chị dâu trong khu nhà tập thể đến.

Thế nhưng... sau khi nữ bác sĩ này đến lại không vào nhà ngay, mà dừng lại trước mặt Mục Dã, dịu dàng gọi một tiếng: “Thủ trưởng.”

“Thủ trưởng, anh về rồi à...”

Mục Dã lạnh nhạt đáp một tiếng: “Ừm.”

Tần Thư thấy đôi mắt của nữ bác sĩ này hận không thể dính chặt vào người vị thủ trưởng Mục này, cô nhíu mày.

Có phải người này đã quên còn có việc chính không.

Nữ bác sĩ thấy bộ dạng của Mục Dã, vẻ mặt có chút thất vọng, mở miệng định nói gì đó: “Thủ...”

Chị dâu trong khu nhà tập thể ngắt lời, vội vàng kéo Lưu Linh vào nhà: “Bác sĩ Lưu, đừng nhìn thủ trưởng nữa, bên trong vỡ ối rồi, sắp sinh rồi.”

“Ồ ồ.” Lưu Linh phản ứng lại: “Cứu người trước, cứu người trước.”

Lưu Linh xách hòm thuốc vào nhà.

Mục Dã bước đến trước mặt Tần Thư.

Tần Thư nhìn người đàn ông cao hơn mình một cái đầu, nói chuyện với anh còn phải ngẩng đầu, ánh mắt lạnh nhạt xa cách, áp lực vô cùng.

Tần Thư: “Anh...”

Mục Dã: “Mục...”

Hai giọng nói vang lên cùng lúc, rồi lại cùng lúc dừng lại.

“Á!”

Trong nhà vang lên tiếng hét của Lưu Linh.

Sắc mặt Tần Thư hơi thay đổi, lao vào nhà.

Mục Dã vô thức định đi theo, chân vừa bước ra một bước, lại nghĩ đến trong nhà còn có sản phụ, lại thu chân về.

Tần Thư vừa vào nhà đã thấy bác sĩ Lưu xách hòm thuốc, định rời đi: “Tôi không đỡ đẻ được, tôi không đỡ được, bụng cô ấy không ổn.”

Các chị dâu trong khu nhà tập thể hỏi: “Bụng không ổn là sao?”

Lưu Kế Xuân ngồi bên giường: “Bụng này không phải vẫn ổn sao? Sao lại không sinh được?”

Sắc mặt bác sĩ Lưu vô cùng khó coi: “Là... là... là ngôi thai không thuận!”

Ngôi thai không thuận?

Tần Thư nhìn Lữ Tố Hoan đang nằm trên giường, buổi sáng Lữ Tố Hoan mới đi bệnh viện khám thai, nếu ngôi thai không thuận thì bác sĩ ở huyện chắc chắn sẽ nói với cô ấy.

Là bác sĩ ở huyện không khám ra? Hay là bác sĩ đã nói nhưng Lữ Tố Hoan không tin?

Bất kể kết quả nào, Lữ Tố Hoan đều không thể xảy ra chuyện!

Lữ Tố Hoan thật sự có mệnh hệ gì, chuyện của cô và Minh Trường Viễn sẽ có biến cố!

Tần Thư thu lại suy nghĩ, định bước lên xem tình hình của Lữ Tố Hoan.

Đúng lúc này, lại có người nói: “Ngôi thai không thuận, đứa bé không sinh ra được, khó sinh sẽ nguy hiểm đến tính mạng! Mau đưa đến huyện!”

“Đưa đưa đưa!” Sắc mặt Lưu Kế Xuân trắng bệch: “Mau đưa đến huyện!”