Minh Dị cũng chạy ra: “Bà nội, chị Tần có việc đến tìm cha, không phải là trộm đâu.”
“Tần?” Lưu Kế Xuân nghe thấy chữ Tần, nghĩ đến lá thư mình nhận được, ánh mắt nhìn chằm chằm Tần Thư: “Mày là Tần Mộ Dao? Tần Cương là cha mày?”
Tần Thư định mở miệng nói.
Không ngờ Lưu Kế Xuân đã gân cổ lên la lối: “Mày đến tìm thằng Trường Viễn làm gì? Không phải năm nào nha tao cũng đưa tiền sao? Bây giờ mày đến tìm thằng Trường Viễn làm gì? Nhà họ Tần chúng mày muốn ép chết chúng tao à?”
Tần Thư nhìn Lưu Kế Xuân mặt đầy tức giận, nắm bắt được điểm chính trong lời nói của bà ta.
Ý là nhà họ Tần biết Minh Trường Viễn đã kết hôn, lấy chuyện này ra để uy hϊếp nhà họ Minh, bắt nhà họ Minh phải đưa tiền mỗi năm?
Nhưng nhìn bộ dạng tức giận của bà lão này, nói năng nhỏ nhẹ chắc chắn không được rồi.
Bên cạnh có tiếng hỏi: “Tố Hoan, có chuyện gì vậy?”
Là người trong khu nhà tập thể.
Lữ Tố Hoan cũng sợ chuyện ầm ĩ, tiến lên nắm lấy tay Lưu Kế Xuân, hạ giọng: “Mẹ, chúng ta vào nhà nói.”
Tần Thư thu lại suy nghĩ, nhìn Lưu Kế Xuân: “Tôi tên là Tần Thư, không phải Tần Mộ Dao...”
Lời cô còn chưa nói xong đã bị Lưu Kế Xuân quát lớn ngắt lời: “Tao không cần biết mày là Tần gì, mày họ Tần thì không phải thứ tốt đẹp gì, đồ lòng dạ đen tối, không biết xấu hổ, tao liều mạng với mày!”
Lưu Kế Xuân càng nói càng kích động, một tay ném chiếc ba lô lớn trên lưng xuống đất, định đánh Tần Thư.
Lữ Tố Hoan ném túi trên tay xuống, tiến lên ngăn cản: “Mẹ! Mẹ! Mẹ! Có chuyện gì từ từ nói, không được động tay!”
Mặt Lưu Kế Xuân đầy tức giận: “Tố Hoan! Con có biết con bé không biết xấu hổ này đến đây làm gì không...”
Tần Thư cao giọng: “Thím!”
Lưu Kế Xuân, Lữ Tố Hoan dừng động tác, ánh mắt đều đổ dồn vào Tần Thư.
Tần Thư đối diện với ánh mắt của hai người: “Thật không dám giấu, tôi cũng bị nhà họ Tần lừa đến đây.”
Lưu Kế Xuân không tin, giơ tay tát về phía Tần Thư: “Lừa đến đây? Mày tưởng bà già này ngu...”
Lữ Tố Hoan sợ hãi hét lớn: “Mẹ!”
Tần Thư giơ tay, một tay nắm chặt lấy bàn tay đang vung tới của Lưu Kế Xuân.
Lưu Kế Xuân không đánh được người, tay còn bị đối phương nắm chặt, tay bị nắm chặt không rút về được, bà ta tức giận lại bắt đầu chửi: “Đồ không biết xấu hổ, buông tao ra!”
Tần Thư dùng sức một chút, giọng nói nặng hơn: “Vào nhà nói chuyện, người trong khu nhà tập thể đều ra cả rồi, chuyện này ầm ĩ lên chỉ bất lợi cho con trai thím là Minh Trường Viễn thôi.”
Lưu Kế Xuân trợn mắt như chuông đồng: “Mày...”
Tần Thư mỉm cười: “Thím là mẹ, chắc chắn không muốn sau này Minh Trường Viễn hết đường thăng tiến đúng không?”
Con tiện nhân không biết xấu hổ này còn dám uy hϊếp bà ta!
Lưu Kế Xuân tức đến nổ phổi, hận không thể lao lên cào nát khuôn mặt đó!
“Mẹ...” Lữ Tố Hoan cũng vội vàng khuyên nhủ: “Mẹ cứ coi như là vì anh Trường Viễn, vào nhà rồi nói.”
Lưu Kế Xuân cũng sợ ảnh hưởng đến tương lai của con trai, căm hận lườm Tần Thư một cái, nghiến răng nghiến lợi nặn ra một chữ: “Được!”
Tần Thư buông tay Lưu Kế Xuân ra.
Lưu Kế Xuân hung hăng liếc Tần Thư một cái, khó khăn nhặt chiếc ba lô lớn trên đất lên, vác lên vai, loạng choạng đi vào nhà.
Minh Dị đứng ở cửa vội vàng tránh đường cho bà nội vào nhà.
Tần Thư cũng xách hành lý lên, định vào nhà nói chuyện rõ ràng với bà lão.
Vụ ồn ào vừa rồi không nhỏ, người trong khu nhà tập thể nghe thấy động tĩnh, đều tò mò ra xem có chuyện gì.