"Con bé ngốc này, sao mà khờ thế." An Chấn Quốc lườm An Nhiễm một cái, sau đó lại xót xa đưa tay sờ trán cô, xác nhận cô không bị sốt rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi làm rõ sự thật, một viên cảnh sát đứng dậy nói: "Xem ra chỉ là sự cố ngoài ý muốn. Vậy thì An lão gia, An chủ nhiệm, An tiên sinh, An phu nhân, chúng tôi xin phép cáo từ. Ngày mai xin mời An tiểu thư và vị tiên sinh này đến đồn cảnh sát để ghi lời khai."
An Tân Dương vội vàng áy náy nói với mọi người: "Vâng, làm phiền các anh rồi."
"Không phiền gì cả. An tiểu thư có thể bình an trở về, chúng tôi ai cũng vui mừng." Nói rồi, viên cảnh sát dẫn theo các đồng nghiệp rời đi.
An Tân Dương và An Tân Hoa mỉm cười tiễn các cảnh sát ra cửa.An Chấn Quốc kéo An Nhiễm ngồi xuống, chỉ vào Lãnh Dạ nói: "Nhiễm Nhiễm, đây là cháu trai của Lãnh gia gia, trong nhà xếp thứ ba. Sau này con cứ gọi nó là Tam ca đi."
"Vâng." An Nhiễm ngoan ngoãn gật đầu.
An Chấn Quốc lại nói với Lãnh Dạ: "Tiểu Dạ, đây là Nhiễm Nhiễm nhà ông. Hai đứa cũng đã gặp nhau rồi, ông cũng không cần giới thiệu nhiều nữa."
Lãnh Dạ mỉm cười đáp: "An gia gia, không cần giới thiệu đâu ạ."
"Ừ! May mà con gặp được con bé, nếu không bọn ta có lật tung cả thành phố B lên cũng chưa chắc tìm thấy được nó." Nói đến đây, An Chấn Quốc sắc mặt sầm xuống, quay sang An Tử Hy: "Hy Nhi, con không định giải thích chuyện này sao?"
Trong lúc nãy, An Tử Hy đã nghĩ sẵn lý do, giờ bị hỏi, cô lập tức nói: "Gia gia, đúng là con có bảo Nhiễm Nhiễm đến đón con, nhưng con đợi mãi không thấy em ấy đến nên tự về luôn. Con không nói ra vì cứ tưởng em ấy chưa từng tới Sa Loan."
An Chấn Quốc liếc nhìn An Tử Hy, rồi lại nhìn Lưu Mai, nhạt giọng nói: "Mọi người đi nghỉ cả đi."
Lưu Mai lập tức cười nói: "Ba à, sao ba lại thế, Tiểu Dạ vừa mới đến, sao tụi con lại đi nghỉ được."
"Bá mẫu không cần khách sáo, con chỉ đưa Tiểu Nhiễm về, tiện thể ghé thăm An gia gia, ngồi một lát rồi con về luôn." Lãnh Dạ nói.
Lãnh Dạ đã nói vậy rồi, Lưu Mai cũng không còn lý do gì để ở lại, chỉ có thể kéo theo An Tử Hy đang mặt mày u ám lên lầu.
Đợi mẹ con họ đi khỏi, An Chấn Quốc mới mỉm cười nói: "Nhiễm Nhiễm à, có một chuyện ông vốn định mấy hôm nữa sẽ nói với con, giờ Tiểu Dạ cũng có mặt rồi thì ông nói luôn. Con và Tiểu Dạ đã đính hôn từ khi còn rất nhỏ. Bây giờ Tiểu Dạ đã hai mươi lăm tuổi, còn con cũng vừa tròn mười tám tuổi cách đây nửa tháng. Ý của Lãnh gia gia là muốn hai đứa làm giấy đăng ký kết hôn trước."
Anh ta vừa mới cầu hôn người khác cách đây vài tiếng, mà gia gia lại nói muốn họ kết hôn ngay lúc này... thật sự ổn sao!
An Nhiễm hơi lúng túng cười khẽ, định lên tiếng thì Lãnh Dạ đã mở miệng trước cô: "An gia gia, hôm nay con đến chỉ để đưa An Nhiễm về. Chuyện của con và cô ấy, ngày mai con sẽ đến chính thức thăm hỏi, lúc đó chúng ta hãy bàn tiếp, có được không ạ?"
Lãnh Dạ cảm thấy bàn chuyện hôn sự vào ban đêm là không tôn trọng An gia. Làm vậy về nhà cũng sẽ bị gia gia mình mắng, nên chủ động đề nghị hôm sau đến chính thức.
Còn An Nhiễm thì lại nghĩ rằng Lãnh Dạ muốn đợi đến ngày mai để xin lỗi mọi người, rồi nói rõ rằng anh đã có người mình yêu, sẽ không kết hôn với cô. Thế nên cô cũng không nói gì thêm. Dù sao người ta cũng sẽ từ chối, mình cần gì phải nói ra lời từ chối trước, chỉ tổ làm gia gia và ba ba không vui.
Thế nhưng, kế hoạch không theo kịp biến hóa. Sau một giấc ngủ, An Nhiễm tỉnh dậy thì mọi chuyện... đã quá muộn rồi.