Trưa hôm sau, sau khi ăn cơm xong, An Nhiễm, Sở Vân Đình và Tiêu Hà xuất hiện ở Lãnh gia. Nghe nói họ muốn đưa An Nhiễm đi tham gia buổi đấu giá ở chợ đen, Lãnh Kiếm Phong lập tức gật đầu đồng ý, còn nhất quyết đưa cho An Nhiễm một tấm thẻ, nói là nếu cô thấy món gì vừa mắt thì cứ mua.
An Nhiễm không thể từ chối, đành nhận lấy, nhưng cô vốn không định dùng tiền của gia gia, hơn nữa những món trong buổi đấu giá cô cũng chẳng mấy hứng thú, trừ khi là dược đỉnh. Nhưng hiện tại cô đã có một cái, lại thêm không có tiền, nên cũng không định mua thêm.
Ba người lái xe ra ngoài, Sở Vân Đình nói họ phải ghé qua trung tâm thương mại trước, vì quần áo của An Nhiễm không phù hợp để tham gia buổi đấu giá tối nay.
Ba người đến trung tâm thương mại ở phố đi bộ, Sở Vân Đình và Tiêu Hà dẫn An Nhiễm vào một cửa hàng quần áo tên là Fashion. Trong Fashion có rất nhiều quần áo, An Nhiễm liếc nhanh một vòng, lập tức cảm thấy hoa mắt chóng mặt, đau cả đầu — nhiều quần áo như thế, biết chọn cái nào bây giờ?
Một người phụ nữ cao ráo, vẻ mặt tươi cười bước lại chào:
“Sở thiếu, Tiêu thiếu đến rồi, còn mang theo một mỹ nhân xinh đẹp nữa. Nhưng mà, Sở thiếu, khi nào thì khẩu vị của anh thay đổi, lại thích kiểu con gái đơn thuần, đáng yêu như thế này vậy?”
Lời của người phụ nữ khiến Sở Vân Đình lập tức khó chịu. Nếu câu này để tam ca nghe được, chắc chắn sẽ lột da anh mất. Anh vừa định giải thích thì An Nhiễm đã mỉm cười nhẹ nói:
“Xin chào, tôi là An Nhiễm, là bạn của Sở thiếu.”
“À… chào cô, tôi là Nhược Nhân, xin lỗi vì vừa rồi đã lấy cô và Sở thiếu ra đùa.”
Dù trên mặt Nhược Nhân vẫn nở nụ cười, nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng khó hiểu. An Nhiễm chắc chắn là người đầu tiên bị hiểu nhầm thành bạn gái của Sở thiếu mà lại chủ động đứng ra phủi sạch quan hệ với anh. Chẳng lẽ cô gái này không hiểu, chỉ cần có một mối quan hệ mập mờ với Sở thiếu thôi cũng đã đủ mang lại cho cô vô số lợi ích sao?
An Nhiễm vẫn giữ nụ cười nhạt, khẽ nói:
“Không sao.”
Lúc này, Tiêu Hà lên tiếng:
“Đừng tốn thời gian nữa, chọn cho An tiểu thư một bộ quần áo vừa người, tối nay chúng tôi phải tham dự một buổi đấu giá.”
Nhược Nhân lập tức hỏi với nụ cười:
“Là lễ phục sao?”
Tiêu Hà lắc đầu:
“Không cần, chỉ cần hơi trang trọng một chút là được.”
“Vâng, vậy phiền hai vị Sở thiếu, Tiêu thiếu ra khu nghỉ ngơi một lát. An tiểu thư, mời đi theo tôi.”
Nhược Nhân lập tức dẫn An Nhiễm vào phòng thử đồ bên trong.
Tiêu Hà và Sở Vân Đình cũng đi tới khu nghỉ ngơi ngồi xuống. Vừa ngồi, Sở Vân Đình lấy điện thoại ra tìm hồng nhan tri kỷ để trò chuyện, còn Tiêu Hà thì bỗng buông một câu:
“Lát nữa khi thanh toán đừng dùng tên của tam ca.”
Sở Vân Đình cúi đầu gõ chữ, hờ hững nói:
“Làm vậy không hay đâu. Tam ca chắc sẽ không vui nếu tôi hoặc anh mua quần áo cho tam tẩu. Tôi nghĩ ngay cả tam ca cũng giống những người bình thường như chúng ta, sẽ không thích vợ mình mặc quần áo do người đàn ông khác mua.”
Tiêu Hà lạnh nhạt nói:
“Để tôi trả, hóa đơn tôi sẽ giữ, đợi tam ca về rồi tính lại với tam ca.”
“Anh không thấy phiền sao?” Sở Vân Đình ngẩng đầu liếc Tiêu Hà một cái, rồi lại cúi xuống tiếp tục nhắn tin. “Cứ dùng tên tam ca ghi nợ ở đây chẳng phải tiện hơn sao? Dù gì Lam Tịch cũng vẫn thường ghi nợ bằng tên tam ca ở đây, mà tam ca cũng chưa từng nói gì.”
“Anh cũng biết trước đây Lam Tịch thường dùng tên tam ca để ghi nợ ở đây. Nếu hôm nay An tiểu thư dùng tên tam ca, chưa tới nửa ngày thì người trong giới của chúng ta sẽ đều biết chuyện này. Đến lúc đó thì phải giải thích thế nào? Tam ca đúng là đã kết hôn, nhưng chúng ta không biết thái độ của anh ấy với An tiểu thư thế nào, cũng không biết anh ấy có để ý để Lam Tịch biết chuyện này hay không…”