Trên boong tàu dưới bầu trời đầy sao, có rất nhiều nam thanh nữ tú đang đứng vây quanh. Chính giữa là một trái tim lớn được kết bằng hoa hồng và nến, bên trong trái tim là dòng chữ: “Dạ yêu Tịch”.
Dưới ánh đèn lung linh, mọi người đều rạng rỡ nụ cười trên môi, trong tay mỗi người đều cầm một đóa hồng tươi thắm.
Lúc này, một người đàn ông dùng tay che mắt một cô gái, chậm rãi dẫn cô bước ra giữa vòng tròn, sự xuất hiện của hai người ngay lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả. Một người thì tuấn tú phi phàm, người kia xinh đẹp tựa tiên nữ. Nếu nhìn kỹ sẽ thấy cô gái ấy chính là Lam Tịch, nữ ca sĩ đang nổi, được lượng lớn người mến mộ.
Người đàn ông thả tay khỏi mắt Lam Tịch, để cô nhìn thấy khung cảnh trước mắt. Lam Tịch xúc động đến mức rưng rưng nước mắt, lấy tay che miệng.
Người đàn ông quỳ một chân xuống, đưa ra một chiếc nhẫn kim cương, ánh mắt đầy yêu thương nhìn cô:
“Tịch Nhi, lấy anh nhé?”
“Lấy anh ấy đi!”
“Lấy anh ấy đi!”
Mọi người đồng thanh cổ vũ.
Nhưng Lam Tịch chỉ xúc động nhìn anh, không nói một lời.
Người đàn ông lại nói:
“Đây là lần thứ mười hai anh cầu hôn em. Trước kia em nói chưa đủ lãng mạn, chưa đủ chân thành, không phải mùa em yêu thích. Bây giờ đang là mùa thu em yêu nhất. Từng bông hồng ở đây đều được chuyển từ Pháp về sáng nay. Mọi thứ đều do một mình anh chuẩn bị. Mùa có rồi, lãng mạn cũng có, chân thành anh cũng đã thể hiện, em vẫn không chịu gật đầu sao?”
“Đúng đó, hoa hồng là do sáng nay vận chuyển từ Pháp về. Tất cả bố trí ở đây đều do Lãnh Dạ tự tay làm hết. Tụi em muốn giúp mà anh ấy không chịu.”
“Phải đấy, Tiểu Tịch, đồng ý đi! Lần này Lãnh Dạ chân thành lắm rồi.”
“Đúng rồi đó, Tiểu Tịch, đồng ý đi!”
“Tiểu Tịch, đồng ý đi!”
“Đồng ý đi!”
Mọi người lại nhao nhao cổ vũ, nhưng Lam Tịch vẫn chưa đáp lại.
“Tịch Nhi...” Người đàn ông khẽ gọi, giọng đầy bất lực.
Lam Tịch cuối cùng cũng tỉnh lại từ cơn xúc động. Cô buông tay khỏi miệng, nhìn anh một lúc lâu mới nói:
“Lãnh Dạ, bây giờ sự nghiệp em...”
Chưa để cô nói hết, người đàn ông đã cười, cắt ngang:
“Chúng ta chỉ cần đăng ký kết hôn thôi. Anh biết em rất yêu ca hát. Kết hôn xong em vẫn có thể tiếp tục sự nghiệp. Những người có mặt hôm nay đều là bạn thân, họ sẽ không tiết lộ ra ngoài, sẽ không ảnh hưởng đến em đâu.”
Lam Tịch lắc đầu:
“Bây giờ fan với paparazzi rất lợi hại, cho dù tụi mình giấu kỹ đến mấy cũng sẽ bị họ đánh hơi ra, rồi moi ra hết.”
Nụ cười trên mặt người đàn ông dần dần phai đi. Anh nhìn cô thật lâu, rồi chậm rãi hỏi:
“Vậy là, cho dù anh cố gắng bao nhiêu, cầu hôn bao nhiêu lần, em vẫn không đồng ý... đúng không?”
Lam Tịch vội vàng lắc đầu:
“Không, không phải vậy Lãnh Dạ, anh biết mà, em yêu anh. Cả đời này em chỉ muốn lấy anh. Nhưng... hãy đợi em thêm vài năm được không?”
Người đàn ông nhìn cô rất lâu, ánh mắt hiện lên một nụ cười nhạt:
“Lần đầu anh cầu hôn em là năm năm trước, hôm đó là buổi diễn đầu tiên của em. Anh nói, chọn ngày đặc biệt đó để cầu hôn, để cả hai cùng nhớ mãi. Em nói khi đó mới có chút fan, không muốn hủy sự nghiệp. Được, anh đồng ý.
Hai năm sau, 40% dân số cả nước đều là fan của em. Anh bắt đầu cầu hôn hết lần này đến lần khác, nhưng lần nào em cũng có lý do từ chối. Hôm nay là lần thứ mười hai anh cầu hôn. Anh đã làm đủ mọi thứ em yêu cầu. Em thật sự vẫn muốn từ chối sao?”
Lam Tịch cắn môi, im lặng hồi lâu rồi mới nói:
“Lãnh Dạ, em đồng ý lời cầu hôn của anh. Nhưng... chúng ta có thể vài năm nữa mới đăng ký kết hôn được không?”
“Khác gì không đồng ý? Nếu em thật lòng đồng ý, thì ngày mai hãy theo anh về thành phố A đăng ký kết hôn. Về phía công ty em, anh sẽ sắp xếp ổn thỏa. Họ sẽ giữ bí mật, không gây khó dễ cho em.”