Chương 9: Tôi... tôi không có tiền!

Bình thường cô ta chơi cùng Tống Y Y, đôi khi cũng sợ Tống Y Y tức giận không chơi với mình nữa, nhưng nỗi sợ đó chỉ là sợ mất bạn, chứ không nguy hiểm đến tính mạng.

Mà lúc này, người con gái đang cười nhạt như không kia, rõ ràng chỉ đứng đó, nhưng ánh mắt lạnh lẽo như từ địa ngục bò lên, tràn ngập sát khí, đây đâu còn là cái đồ nhát gan chỉ biết nhẫn nhục chịu đựng ngày thường.

Lan Tiểu Mai nghi hoặc trong lòng, nhưng nhiều hơn là sợ hãi, cô ta và Tống Khả Tâm lớn lên trong cùng một khu nhà, chưa bao giờ thấy Tống Khả Tâm lộ ra ánh mắt nguy hiểm như vậy, và lúc này cũng không cho phép cô ta nghĩ nhiều, cô ta chỉ muốn mau chóng trốn khỏi đây.

"Chạy đi đâu?"

Câu nói nhẹ tênh của Tống Khả Tâm khiến Lan Tiểu Mai vốn đang định nhấc chân bỏ chạy sợ đến mức không dám bước bước thứ hai, sợ lại bị một trận đòn nhừ tử.

"Xin lỗi! Trước đây đều là lỗi của tôi, sau này tôi không dám bắt nạt cô nữa."

Lan Tiểu Mai sợ hãi liên tục cúi đầu xin lỗi Tống Khả Tâm.

"Trả tiền cho tôi!"

"Tiền gì?" Lan Tiểu Mai vẫn chưa phản ứng kịp.

Tống Khả Tâm chế nhạo: "Cô vay tôi tổng cộng hai mươi đồng, nói mấy hôm nữa trả, giờ đã gần hai tháng rồi, sao, mắt kém, não cũng kém luôn à?"

"Tôi... tôi không có tiền!"

Ánh mắt Lan Tiểu Mai có chút lảng tránh, hai mươi đồng cô ta vay sớm đã bị cô ta mua váy đẹp và loại kem tuyết hoa (kem dưỡng da) hiếm có thời đó rồi.

"Không có tiền?" Tống Khả Tâm cười cười, giọng nói không mặn không nhạt, ánh mắt lướt qua người Lan Tiểu Mai một lượt, trong lòng đã hiểu rõ.

Hai mươi đồng ở cái thôn này có thể bằng hai, ba tháng lương thực, Lan Tiểu Mai này ngoại hình bình thường nhưng lại thích ăn diện, e là hai mươi đồng kia sớm đã bị cô ta tiêu hết rồi.

"Cho cô ba ngày trả tiền cho tôi, nếu không thì..."

Những lời sau Tống Khả Tâm không nói, nhưng Lan Tiểu Mai nghe ra được đó là sự uy hϊếp trắng trợn, nếu là ngày thường cô ta mới không sợ, nhưng bây giờ đối diện với đôi mắt như băng của Tống Khả Tâm, cô ta sợ hãi từ tận đáy lòng.

"Tôi... tôi sẽ trả tiền cho cô."

Lan Tiểu Mai yếu ớt đáp.

Lan Tiểu Mai như được đại xá vội vàng chạy trốn khỏi cái sân nhỏ đó, thề sau này sẽ không bao giờ đến đây nữa. Mà tất cả mọi chuyện xảy ra trong sân đều bị hai thanh niên trên ngọn đồi phía sau không xa nhìn thấy hết.

Hai người vóc dáng cao lớn, lưng thẳng tắp, lúc này trong tay mỗi người đều cầm một cái cuốc, một trong số đó, Hứa Thiếu An, trêu chọc: "Đại ca, xem ra cô giáo Tống đó cũng không đơn giản đâu!"