"Chị Hạ, cảm ơn chị!"
Tống Khả Tâm thật lòng cảm ơn, vừa rồi chị Hạ đã nói đỡ cho cô, từ tối qua đến giờ còn luôn chăm sóc cô, ân tình này cô sẽ ghi nhớ trong lòng.
Chị Hạ không biết, một hành động quan tâm nhỏ của mình đối với Tống Khả Tâm, đã khiến chị sau này trở thành người đầu tiên trong thôn thoát nghèo.
"Cảm ơn gì chứ! Cô là con gái một mình ở đây cũng không dễ dàng gì, lại không có người thân, cô ốm đau, chăm sóc cô cũng là lẽ thường tình."
Sau khi chị Hạ đi, Tống Khả Tâm lại nghỉ ngơi thêm một buổi chiều mới hồi phục lại chút sức lực.
Đang định quan sát xung quanh, Lan Tiểu Mai một mình hùng hổ đi vào.
"Tống Khả Tâm, giờ cô to gan rồi nhỉ?"
Cái đồ ngu này lại dám trước mặt mọi người chế nhạo cô ta mắt kém, làm cô ta bẽ mặt, mất mặt chết đi được, đều là lỗi của cái đồ ngu này, sao nó lại mạng lớn như vậy, không chết đuối ở sông đi!
"Sao, muốn dạy dỗ tôi à?"
Tống Khả Tâm khıêυ khí©h nhìn Lan Tiểu Mai, nắm chặt tay thử sức, tuy tối qua bị cảm lạnh, cơ thể vẫn còn hơi yếu, nhưng với thân thủ ở kiếp trước của cô, đối phó với một người phụ nữ như này thì thừa sức.
"Xem ra cô lâu ngày không bị đánh, nên trèo lên nóc nhà rồi!" Lúc này Lan Tiểu Mai cũng không còn cái vẻ giả tạo đoan trang trước mặt người khác, khuôn mặt nứt nẻ vì gió sương lộ vẻ dữ tợn, cô ta xắn tay áo, giơ tay tát thẳng vào mặt Tống Khả Tâm.
Cú tát đó Lan Tiểu Mai dùng hết mười phần sức lực, không đánh sưng mặt Tống Khả Tâm, cô ta không hả được cơn giận này.
Chỉ là Tống Khả Tâm xưa nay ngoan ngoãn chịu đòn không dám phản kháng, lúc này mắt thấy cái tát sắp giáng xuống, cơ thể lập tức né đi. Tay Lan Tiểu Mai vồ hụt, người cũng lảo đảo ngã về phía trước. Tống Khả Tâm giơ chân ra, cơ thể vốn đang cố giữ thăng bằng của Lan Tiểu Mai bị Tống Khả Tâm ngáng chân một cái, ngã sấp mặt xuống đất.
Chỉ nghe một tiếng "Bốp", Lan Tiểu Mai bị ngã đến hoa mắt chóng mặt, trong miệng còn ngậm một hụm bùn vàng, vô cùng chật vật. Lan Tiểu Mai tức điên chửi ầm lên: "Tống Khả Tâm, cái đồ đĩ này! Mày không được chết tử tế! Tao liều mạng với mày!"
Lan Tiểu Mai từ dưới đất bò dậy, bất chấp tất cả lao về phía Tống Khả Tâm, thề phải đánh cho Tống Khả Tâm răng môi lẫn lộn.
Một lúc sau, hai bên má Lan Tiểu Mai sưng vù như cái bánh bao, ánh mắt nhìn Tống Khả Tâm như nhìn ôn thần, một nỗi sợ hãi từ tận đáy lòng dâng lên bao trùm toàn thân.