Người nói là Cao Tiểu Minh, một thanh niên trong thôn, trông đen gầy nhưng vẫn luôn thầm thích cô gái như cô giáo Tống, vừa nghe nói cô giáo Tống rơi xuống sông thì vội vàng đi theo bí thư thôn đến xem.
"Chắc là tôi nhìn nhầm thật..." Lan Tiểu Mai cười vẻ áy náy, làm vẻ vô tội rồi nói tiếp: "Nhưng, nếu không phải là Vương mặt rỗ, thì sẽ là ai đây?"
Bất kể là ai, Lan Tiểu Mai đều muốn nhân cơ hội này để Tống Khả Tâm mang tiếng xấu là bị đàn ông bế.
"Là thanh niên tri thức Lục cứu cô giáo Tống!"
Chị Hạ từ bên ngoài đi vào, trên tay còn xách một cái cặp l*иg, vừa rồi cô ấy về nhà thấy cô giáo Tống vẫn chưa ăn gì nên mang một bát cháo kê ở nhà qua cho cô giáo Tống.
Không ngờ vừa đến cổng sân đã nghe thấy bí thư thôn họ nói chuyện.
Người khác nói cô giáo Tống tác phong không tốt thế nào, cô ấy không quan tâm, Đậu Đậu nhà cô ấy ở trường đi học lần nào cũng đứng đầu lớp, đó đều là công của cô giáo Tống.
"Cái gì? Anh Lục? Sao có thể?"
Lan Tiểu Mai là người phản ứng đầu tiên, cũng là người không dám tin nhất! Ánh mắt đó nhìn Tống Khả Tâm gần như muốn gϊếŧ chết cô.
"Sao lại không thể? Tôi tận mắt thấy thanh niên tri thức Lục bế cô giáo Tống về, còn giả được sao? Ngay cả thím Quế Hoa cũng thấy!"
Chị Hạ quả quyết nói, thanh niên tri thức Lục này tướng mạo tuấn tú, không ít cô gái trong thôn thích anh là thật, nhưng thanh niên tri thức Lan này tâm thuật bất chính, rõ ràng là thanh niên tri thức Lục cứu cô giáo Tống, lại còn đổ lên đầu cái gã Vương mặt rỗ không biết bơi kia.
"Xem ra mắt của cô đúng là có vấn đề rồi, thanh niên tri thức Lục cao to như vậy, mà cô lại nhìn thành cái dáng người năm mẩu của Vương mặt rỗ!"
Tống Khả Tâm không khách khí chế nhạo, mọi người nghe vậy cũng cười ồ lên!
Lan Tiểu Mai bị bẽ mặt, cũng không dám nói gì, ném cho Tống Khả Tâm một ánh mắt "cô cứ chờ đấy", rồi quay đầu bỏ đi.
Bí thư thôn thấy hiểu lầm đã được giải quyết, cũng bảo đám đông hóng chuyện giải tán, trước khi đi không quên dặn Tống Khả Tâm nghỉ ngơi cho tốt.
Tống Khả Tâm cảm kích gật đầu, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm, nơi này cũng không phải không có người tốt, thím Quế Hoa, chị Hạ, bí thư thôn, và cả Lục Vân Thành mới gặp một lần kia.
Chị Hạ đặt bát cháo kê lên bàn trong ký túc xá của Tống Khả Tâm, cười với cô: "Cô giáo Tống, từ hôm qua đến giờ cô chưa ăn gì, uống chút cháo kê lót dạ đã."