"Nhưng mà trưa nay không phải anh đã ăn cơm tôi làm sao? Anh Lục, tôi làm sai chỗ nào, anh nói cho tôi biết, tôi sửa được không?"
Lan Tiểu Mai như thể bị người ta kéo tuột từ trên cao xuống rồi ném mạnh xuống đất, đập tan hy vọng tự cho là đúng của cô ta. Cô ta nhìn người đàn ông tuấn tú trước mặt, nghe những lời thốt ra từ miệng anh, khó chịu như bị kim châm.
"Cơm trưa nay đã vào bụng Tiền Đại Sơn rồi, Hứa Thiếu An tự ý thay tôi nhận hộp cơm của cô, chỉ là không muốn cô mất mặt trước mọi người thôi. Lời tôi đã nói đến nước này, cô tự giải quyết cho tốt đi!"
Lục Vân Thành nói xong thì đi thẳng không ngoảnh đầu lại. Tống Khả Tâm được xem miễn phí một màn kịch hay, nhất là khi thấy đóa sen trắng trước kia hay bắt nạt nguyên thân tỏ tình bị từ chối, trong lòng sướиɠ không thể tả.
Lan Tiểu Mai thấy Lục Vân Thành đi rồi, cô ta đột nhiên bước nhanh vài bước kéo lấy cánh tay Tống Khả Tâm đi phía sau, sắc mặt dữ tợn, hung hăng nói: "Là cô quyến rũ anh Lục đúng không?"
Tống Khả Tâm quả thật bái phục mạch suy nghĩ của Lan Tiểu Mai, Lục Vân Thành không thích cô ta thì lại đổ cho mình quyến rũ anh. Đôi mắt lạnh lùng diễm lệ quét qua Lan Tiểu Mai, cô cười nhạo: "Chậc chậc, Lan Tiểu Mai, tôi mà là cô thì đã vội lấy khăn che mặt về rồi, đỡ phải ở đây tự chuốc lấy nhục nhã!"
Tống Khả Tâm chọc tức đóa sen trắng đến mức khiến người ta tức chết không đền mạng, coi như đòi lại chút tiền lãi cho nguyên thân.
"Cái đồ tiện nhân này!"
Lan Tiểu Mai tức giận chửi ầm lên. Lục Vân Thành đã đi được một đoạn, thính lực hơn người nên tự nhiên cũng nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người, chỉ là anh không có bất kỳ động tác nào, vẫn thong thả bước về phía trước.
"Tiện nhân đang mắng ai thế?"
"Tiện nhân mắng cô đấy!"
Lan Tiểu Mai theo bản năng đáp lại một câu, đến khi nhìn thấy ánh mắt chế giễu rõ ràng của Tống Khả Tâm mới nhận ra mình bị cô gài bẫy.
Tức đến mức suýt nữa muốn lao lên xâu xé với Tống Khả Tâm, nhưng vừa nghĩ đến lần trước không chiếm được chút lợi lộc nào trước mặt cô, đành phải hung hăng buông một câu đe dọa rồi bỏ đi.
"Cô đừng có mà đắc ý sớm quá! Hừ!"
Nhìn dáng vẻ Lan Tiểu Mai ấm ức mà không làm gì được mình, tâm trạng Tống Khả Tâm cực kỳ tốt, bước những bước nhẹ nhàng về phía ký túc xá.
Bước chân của Lục Vân Thành không nhanh, thậm chí là cố ý đợi Tống Khả Tâm. Thấy cô dần đuổi kịp tốc độ của mình, anh duy trì tốc độ để đi song song với cô.