Chương 45: Tôi và cô không thân không thích

Hứa Thiếu An đá một cước qua mắng: "Ăn phần của anh đi, ăn cơm còn không chặn được cái miệng thối của anh à!"

Tiền Đại Sơn cười hì hì, cắm cúi ăn cơm.

Màn đêm lặng lẽ buông xuống, mặt trăng treo giữa không trung, đêm xuân khoác lên mình lớp khăn voan dịu dàng, ánh trăng rải xuống mặt đất giống như ngân hà trút xuống.

Tống Khả Tâm phụ đạo bài tập cho Ôn Hinh xong, đạp lên ánh trăng trở về trường học, lúc này một bóng dáng quen thuộc giống như mọi ngày không biết đã đứng ở cổng bao lâu, thấy Tống Khả Tâm đi ra, anh xoay người đi ra phía ngoài.

"Lục Vân Thành, anh không cần ngày nào cũng đưa tôi về đâu, thật ra một mình tôi cũng có thể về ký túc xá trường học mà."

"Không an toàn!" Lục Vân Thành nhàn nhạt đáp lại một câu, bóng lưng anh thẳng tắp, đôi chân thon dài, mỗi bước đi đều mang theo sự kiên định độc đáo.

Tống Khả Tâm: "..."

"Trong nước hôm nay bỏ cái gì?" Lục Vân Thành bất ngờ quay đầu lại, ánh trăng phủ lên người anh, giống như một lớp lụa mỏng màu bạc, tôn lên đường nét rõ ràng lại tuấn tú của anh.

Đôi mắt sâu thẳm sáng ngời kia giống như hai viên đá quý xanh lam, tỏa ra thứ ánh sáng thần bí đầy lôi cuốn.

Tống Khả Tâm suýt chút nữa thì chìm đắm trong ánh nhìn của anh, cô khẽ ho hai tiếng để che giấu sự gượng gạo của mình, thầm mắng nam sắc hại người!

"Thuốc giải!"

Lục Vân Thành nghe xong cũng không cảm thấy bất ngờ, ngược lại giống như đáp án này đã nằm trong dự liệu của anh.

"Cảm ơn!"

"Đừng khách sáo!"

Tống Khả Tâm cười khách sáo. Cô vừa dứt lời, một giọng nữ nũng nịu nhão nhoẹt đột nhiên truyền đến.

"Anh Lục!"

Lục Vân Thành không tự chủ được mà nhíu chặt mày, trong mắt lóe lên một tia bất mãn, rõ ràng anh cảm thấy mất kiên nhẫn với cái giọng điệu nũng nịu kia.

Nhưng chủ nhân của giọng nói lại không tự biết, Lan Tiểu Mai uốn éo cái eo, làm ra vẻ thẹn thùng đi tới.

"Khả Tâm, muộn thế này rồi cứ đi đường ban đêm không an toàn đâu, may mà có anh Lục đưa cô về."

Tống Khả Tâm xoa xoa da gà nổi đầy trên tay, chỉ cảm thấy ớn lạnh cả người.

"Không phiền cô phải bận tâm!"

Tống Khả Tâm nhàn nhạt đáp một câu.

Lục Vân Thành sải bước đi phía trước, Lan Tiểu Mai tăng tốc đuổi theo, giọng điệu cố tình ra vẻ nhẹ nhàng: "Anh Lục, cơm trưa nay có hợp khẩu vị không? Ngày mai anh muốn ăn gì? Tôi làm cho anh."

Lục Vân Thành dừng bước, ánh mắt lạnh lùng sắc bén, mang theo vẻ băng giá từ chối người ta từ ngàn dặm.

"Thanh niên tri thức Lan, tôi và cô không thân không thích, không cần phải quan tâm đặc biệt đến tôi đâu, sau này cũng không cần!"