"Anh Lục, đây là hộp cơm của anh, tôi nhất làm cho anh đấy."
Những lời phía sau Lan Tiểu Mai cố tình nói thật to, chính là muốn để Tống Khả Tâm nghe thấy. Tống Khả Tâm thu lại cốc tráng men, định quay về, đưa nước xong cũng chẳng còn việc gì của cô nữa, nhưng lại bắt gặp Lan Tiểu Mai đang ân cần hiến dâng, trong mắt cô dấy lên chút hứng thú, bước chân cũng lặng lẽ dừng lại, xem kịch mà!
Lục Vân Thành không nói gì, cũng không nhận, ngược lại mấy người xem drama bên cạnh bắt đầu ồn ào.
"Thanh niên tri thức Lục mau nhận đi chứ, đừng lãng phí tấm lòng của người ta, ha ha!"
Người hùa theo là Tiền Đại Sơn trong thôn, tên này bình thường mồm miệng rất tiện, gặp người nào bất kể là ai cũng phải nói vài câu, là vua mồm miệng đê tiện nổi tiếng trong thôn, không được ai ưa.
Lục Vân Thành cắm cúi làm việc, hộp cơm của Lan Tiểu Mai giơ giữa không trung lập tức trở nên vô cùng gượng gạo, lúc này Hứa Thiếu An cười hì hì nhận lấy.
"Thanh niên tri thức Lan, lúc này bụng lão đại chưa đói, tôi nhận thay cô trước nhé."
Lan Tiểu Mai thấy Hứa Thiếu An nhận hộp cơm, vẻ gượng gạo trên mặt mới dịu đi đôi chút, cô ta dặn dò một câu: "Lát nữa nhớ nhắc anh Lục ăn nhé!"
Hứa Thiếu An gật đầu, đợi Lan Tiểu Mai đi khỏi thì đưa hộp cơm cho Lục Vân Thành.
"Lão đại, ăn không?"
Lục Vân Thành chỉ lạnh lùng quét mắt nhìn Hứa Thiếu An, Hứa Thiếu An cảm thấy sống lưng ớn lạnh, anh ấy có chút hối hận vì ban nãy không nên thay lão đại đưa ra quyết định này, chỉ vì không nỡ nhìn nữ thanh niên tri thức người ta mất mặt trước đám đông mà thôi.
Đáy mắt Tống Khả Tâm xẹt qua một tia tán thưởng, nếu Lục Vân Thành này nhận hộp cơm của Lan Tiểu Mai thì mới khiến cô phải nhìn bằng con mắt khác, nhưng Hứa Thiếu An này sao! Cũng là người hiền lành, tính tình mềm yếu, xem ra chưa từng chịu thiệt thòi gì.
Khi Tống Khả Tâm xách ấm nước rời đi, bên tai truyền đến giọng nói lạnh lùng của người đàn ông.
"Còn có lần sau thì trực tiếp cút về đi."
"Rõ, lão đại!"
Hứa Thiếu An yếu ớt đáp một tiếng, hộp cơm trên tay cứ như củ khoai tây nóng bỏng tay vậy, vội vàng ném sang một bên, đúng lúc bị Tiền Đại Sơn vớ bở.
"Được thôi, thấy hai người các cậu đều không cần, nhưng đừng lãng phí lương thực chứ."
Tiền Đại Sơn mở hộp cơm ra, bên trong đầy ắp mấy miếng thịt ba chỉ, hắn lập tức vui sướиɠ không thôi.
"Được đấy, thanh niên tri thức Lan này đúng là bỏ ra không ít tâm tư, tiếc là hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình rồi!"