Ôn Hinh chỉ vào gian nhà đang đốt lửa, Tống Khả Tâm cười gật đầu: "Ừ!"
Tống Khả Tâm đi theo Ôn Hinh vào trong, đập vào mắt đầu tiên là một bóng lưng rộng lớn thẳng tắp. Người đàn ông nghe tiếng động thì quay đầu lại, đôi mắt tựa hàn tinh lướt nhẹ qua gương mặt Tống Khả Tâm rồi rũ xuống, dưới ánh đèn mờ ảo không nhìn rõ nét mặt của anh.
Một người đàn ông khác lớn tuổi hơn Lục Vân Thành rất nhiều, khuôn mặt chữ điền, thấy Tống Khả Tâm bước vào thì lập tức đứng dậy, đi khập khiễng bằng chân trái hai bước về phía trước, cười nói: "Cô giáo Tống, thật vất vả cho cô quá, tối muộn thế này còn chạy qua đây dạy kèm cho Ôn Hinh nhà tôi."
"Ba Ôn Hinh không cần khách sáo, Ôn Hinh là học trò ngoan, chỉ vì việc nhà nhiều nên thành tích mới bị tụt hạng, tôi qua đây dạy kèm cũng là hy vọng em ấy có thể xây dựng nền tảng tốt, sau này có thể tiến xa hơn trên con đường học tập."
"Cô giáo Tống nói phải! Đều tại tôi không có năng lực, đứa nhỏ này rất nghe lời, ban ngày đi học, buổi tối còn phải giúp chăm sóc các em."
Trên mặt ba Ôn Hinh thoáng qua vẻ áy náy, Lục Vân Thành đứng dậy đi tới, vỗ vỗ vai ba Ôn Hinh: "Anh Lôi, cô giáo Tống cũng nói rồi, Ôn Hinh là học sinh giỏi, đường đời sau này còn dài, anh không cần lo lắng. Ngược lại là anh, sau này còn có cơ hội để cho Ôn Hinh, Ôn An, Ôn Nhạc có cuộc sống tốt hơn mà."
Tống Khả Tâm nghe ra trong lời nói của Lục Vân Thành có ẩn ý, cũng không tìm hiểu sâu, dù sao cô và Lục Vân Thành cũng không thân, không cần thiết phải biết.
Tống Khả Tâm và Ôn Hinh sang phòng khác học thêm, để lại Lục Vân Thành và ba Ôn Hinh là Ôn Lôi ngồi sưởi ấm trong bếp, ánh lửa hắt lên gương mặt hai người, một người bình lặng như nước, một người trầm trọng tựa núi.
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Ôn Lôi nghiêm túc nhìn Lục Vân Thành, gật đầu nói: "A Thành, anh đồng ý với cậu, cảm ơn cậu đã không chê bai ông lớp trưởng cũ này, ân tình này anh ghi nhớ."
"Anh Lôi, anh nói gì vậy, anh giúp em quản lý chuyện làm ăn, em trả lương cho anh, chúng ta là quan hệ hợp tác. Nếu cứ nhất quyết nói đến ân tình, chân của anh năm xưa là vì bảo vệ em mới bị thương, luận về ân tình, cả đời này em cũng trả không hết."
"Được! Được! Được! Không nói nữa!"
Ôn Lôi cười vỗ vỗ vai Lục Vân Thành, trong lòng anh ấy hiểu rõ, A Thành là người trọng tình trọng nghĩa, để anh ấy giúp đỡ quản lý chuyện làm ăn, chẳng qua là mượn cơ hội này giúp anh ấy thoát nghèo làm giàu. Nếu không phải hôm nay tình cờ nghe được những lời cô giáo Tống nói, có lẽ anh ấy vẫn còn cố chấp giữ sĩ diện không chịu nhận ý tốt của A Thành.