Chương 35: Được khen vẫn hơn bị mắng

Tống Khả Tâm thấy hiệu trưởng khen ngợi mình, khách sáo nói: "Hiệu trưởng quá khen rồi ạ, em cũng chỉ mượn những thứ trong sách để múa rìu qua mắt thợ thôi. Năm xưa khi hiệu trưởng giảng bài, người trong vòng ba mươi dặm đều phải tranh thủ đi đêm chỉ để được nghe thầy giảng, đủ thấy sức hút trong bài giảng của hiệu trưởng đâu phải thứ chúng em có thể sánh bằng, thầy càng là tấm gương để chúng em học tập."

Tống Khả Tâm trái lương tâm khen hiệu trưởng những lời này, hoàn toàn là do nguyên chủ trước đây không ít lần nghe hiệu trưởng tự tâng bốc về những chiến tích vinh quang đó, nên thuận miệng mượn dùng một chút.

"Ha ha! Miệng lưỡi cô giáo Tống đúng là ngày càng ngọt." Hiệu trưởng Lý Tập Văn nghe Tống Khả Tâm nịnh nọt một hồi, lập tức mặt mày hớn hở.

La Mỹ Linh cũng vừa tan lớp đi ra từ phòng học bên cạnh, tình cờ nghe được đoạn Tống Khả Tâm nịnh hót hiệu trưởng, trên mặt thoáng qua vẻ khinh thường, giọng chua loét nói: "Cái tài khéo ăn khéo nói này của cô giáo Tống đúng là người thường không học được đâu, hiệu trưởng ngài nói có phải không?"

Lý Tập Văn nghe vậy sắc mặt cứng đờ, có chút không vui nhìn La Mỹ Linh nói: "Cô giáo La, tài ăn nói của cô giáo Tống đều dùng vào việc giảng dạy cho học sinh, chứ không phải dùng để nói móc người khác đâu!"

Nói xong hiệu trưởng hừ lạnh một tiếng, vác cái bụng bia bỏ đi, để lại La Mỹ Linh đứng sượng trân tại chỗ.

Tống Khả Tâm thu dọn giáo án cũng chuẩn bị về lớp, La Mỹ Linh tức giận nói: "Tống Khả Tâm, đừng tưởng được hiệu trưởng khen hai câu thì nghĩ mình là cái thá gì."

Tống Khả Tâm quay đầu, uể oải liếc nhìn La Mỹ Linh một cái: "Được khen vẫn hơn bị mắng chứ!"

La Mỹ Linh nghe xong mặt đen xì! Viên phấn trong tay bị cô ta bóp gãy nát. Con khốn này, có cái vẻ ngoài lẳиɠ ɭơ, lúc mới đến thì tỏ ra yếu đuối dễ bắt nạt, hóa ra tất cả đều là giả vờ.

Sau khi tan học, lần này Tống Khả Tâm ăn tối ngay tại ký túc xá rồi mới đến nhà Ôn Hinh.

Từ xa Tống Khả Tâm đã thấy Ôn Hinh đang đứng ngoài sân, mặt mũi đỏ bừng vì lạnh, thấy Tống Khả Tâm đến thì cười rất vui vẻ.

"Cô Tống, em còn tưởng hôm nay cô sẽ không đến."

"Lần sau đừng đứng ngoài này đợi cô nữa, trời lạnh lắm!" Tống Khả Tâm giả vờ tức giận nói.

"Em biết rồi, cô Tống!" Ôn Hinh cười ngoan ngoãn đáp lời, trong lòng lại cười trộm, cô Tống rõ ràng là quan tâm đến cô bé, lại cứ làm bộ tức giận.

"À đúng rồi cô Tống, hôm nay ba em về rồi, còn có chú Lục cũng ở đây nữa, họ đang uống rượu nói chuyện trong phòng ấy ạ!"