Chương 24: Xin lỗi, vừa rồi giơ tay lâu nên hơi mỏi

Sau đó Lục Vân Thành cảm nhận được một bàn tay mềm mại lạnh lẽo đặt lên cổ tay mình. Cô gái vẻ mặt có chút xấu hổ, vội vàng đứng dậy xin lỗi: "Xin lỗi, vừa rồi giơ tay lâu nên hơi mỏi."

Lời cô gái vừa dứt, xúc cảm mềm mại trên tay cũng biến mất. Lục Vân Thành khẽ nhíu mày, lên tiếng nhắc nhở: "Cẩn thận chút!"

Tống Khả Tâm ngượng ngùng gật đầu, đặt gói đồ ăn vặt lên ghế ngồi, sau đó cầm đồ đạc của mình đóng cửa xe, chạy nhanh về phía ký túc xá.

Lục Vân Thành nhìn gói đồ ăn vặt có bao bì kỳ lạ trên ghế, vươn cánh tay dài nhét vào túi áo, chân khẽ đạp ga rời đi.

Thật ra Tống Khả Tâm không đi xa. Cô dừng lại ở chỗ rẽ một lát, thấy xe của Lục Vân Thành đã đi rồi mới từ trong góc bước ra. Tống Khả Tâm nhìn đuôi chiếc xe Jeep dần biến mất nơi xa, ánh mắt có chút ngưng trọng.

Lục Vân Thành nhìn có vẻ mạnh mẽ như rồng như hổ, nhưng thực chất cơ thể đã trúng độc. Với điều kiện y tế hiện giờ thì không có cách nào chữa khỏi, hơn nữa loại độc này không màu không mùi, người trúng độc giai đoạn đầu cũng không phát hiện ra, đợi đến khi phát hiện thì độc tố đã xâm nhập lục phủ ngũ tạng, Đại La Thần Tiên cũng không cứu nổi.

Tống Khả Tâm vừa rồi chính là cố ý mượn cơ hội bắt mạch cho anh, dùng thiết bị quét qua người anh, phát hiện trúng độc chưa lâu, vẫn còn kịp!

Muốn hỏi làm sao cô biết Lục Vân Thành trúng kịch độc, thì phải nhờ vào những thiết bị máy móc siêu tiên tiến trong không gian của cô.

Vừa rồi cô mới lên xe, thiết bị thử độc trong không gian đã kêu tít tít nhắc nhở trong đầu. Chỉ cần cô đến gần vật thể hoặc người có độc, thiết bị sẽ tự động báo cho cô biết.

Liên tưởng đến tình tiết trong sách, Lục Vân Thành chiến công hiển hách, sau này lại có kết cục chết trẻ khi đang ở đỉnh cao sự nghiệp vì bệnh tật. Cô còn từng cảm thấy vô cùng tiếc nuối, kịch liệt chê bai tác giả một trận. Giờ ngẫm lại, e rằng mầm tai họa đã được gieo xuống từ lúc này mới dẫn đến việc sau này Lục Vân Thành chết vì bệnh.

Rốt cuộc là ai đã hạ độc Lục Vân Thành? Chuyện này có liên quan gì đến việc anh đến thôn Trà Thụ không? Hàng loạt câu hỏi không tìm được đáp án hiện lên trong đầu Tống Khả Tâm. Lúc này cô đã đi đến cửa ký túc xá.

Cửa đã được người ta sửa lại, bên cạnh còn đóng đinh vài tấm ván dày để cố định, bên trên móc một ổ khóa kiểu cũ. Chắc là trưởng thôn đã cho người đến sửa cửa.

Tống Khả Tâm vào không gian vệ sinh cá nhân xong xuôi thì ở lì trong phòng thí nghiệm của không gian để tra cứu tài liệu. Cô phải giúp Lục Vân Thành giải độc, coi như là trả ơn cứu mạng của anh. Chỉ là làm thế nào để Lục Vân Thành tin lời cô đây? Dù sao thân phận hiện giờ của cô cũng chỉ là một giáo viên dạy tiểu học mà thôi.