Chương 21: Làm theo ý cháu rồi đấy!

Có điều khiến cậu ta thấy lạ là vốn dĩ tên Vương Ma Tử này thấy sắc nảy lòng tham, sao cục trưởng lại bảo cậu ta tập trung vào tội có ý định cướp đoạt tài sản người khác nhỉ?

Nghi hoặc thì nghi hoặc, việc lãnh đạo giao phó cậu ta nào dám lơ là nửa phần, nhìn thái độ của cục trưởng là biết ông rất hài lòng rồi, cậu ta bèn nở nụ cười nịnh nọt: "Làm việc cho lãnh đạo là bổn phận của thuộc hạ, không dám nói là vất vả ạ."

"Ừ! Làm cho tốt, chuyện thăng chức lần sau, tôi sẽ để ý giúp cậu." Đổng Kiến Thiết vỗ vai Tiểu Khương, cười nói.

"Cảm ơn cục trưởng!"

Tiểu Khương nghe vậy lập tức tỉnh cả người, vui sướиɠ ra mặt, lời này của cục trưởng đã rõ ràng thế rồi, cậu ta cuối cùng cũng khổ tận cam lai ở cái cương vị này rồi!

Đổng Kiến Thiết đợi Tiểu Khương đi khỏi, bèn gọi một cuộc điện thoại: "Làm theo ý cháu rồi đấy!"

Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm thấp: "Cháu cảm ơn chú Đổng!"

"Được rồi, thằng nhóc cậu nhớ là nợ chú một ân tình đấy!" Đổng Kiến Thiết vẫn hiểu rõ con trai của chiến hữu mình, không phải chuyện bình thường thì sẽ không nhờ vả người khác.

Lục Vân Thành cúp điện thoại thì nhìn thấy một bóng dáng mảnh mai bước vào, trong ánh mắt lạnh lùng ẩn chứa một cảm xúc không tên.

Sau khi Tống Khả Tâm và bí thư thôn ra khỏi đồn công an thì chia tay nhau, cô còn chút việc phải xử lý, bí thư thôn bèn về làng trước.

Tống Khả Tâm đi đến bưu điện trước, dựa theo địa chỉ trong ký ức đánh một bức điện báo cho các cậu ở kinh thành. Nhiều năm không liên lạc với các cậu, nếu không phải cô đã đọc cốt truyện phía sau, cô cũng không biết các cậu của nguyên thân lại thương yêu cô đến vậy.

Từ sau khi mẹ ruột qua đời, các cậu vẫn luôn gửi tiền cho cô, chỉ có điều khi đó cô còn quá nhỏ, tiền đều do người cha tồi tệ kia quản lý, sau này lại trực tiếp đưa cho mẹ kế. Mỗi tháng tiền sinh hoạt phí các cậu gửi về đều đủ nuôi sống cả một đại gia đình, nhưng mẹ kế cầm tiền lại luôn ngược đãi nguyên chủ, cái ăn cái mặc của nguyên chủ hồi nhỏ đều là loại tệ nhất, còn động một tí là đánh mắng nguyên chủ.

Những năm này, cũng vì số tiền các cậu gửi về mà đã nuôi cái gia đình kia thành thói quen tiêu xài hoang phí, Tống Khả Tâm ngược lại muốn xem xem, không có tiền các cậu chu cấp, thì với đồng lương ít ỏi của người cha tồi Tống Quang Huy kia, liệu ông ta có tiếp tục gồng gánh nổi thói tiêu xài của cả nhà đó nữa hay không.

Ngoài ra, những thứ vốn dĩ thuộc về cô trong suốt mấy năm qua đã bị đám người kia nuốt trọn, Tống Khả Tâm nhất định sẽ bắt họ phải nhả ra từng thứ một.