Trong mơ mơ màng màng, Hạ Thanh Nịnh cảm giác được mình bị người ta ôm đi về phía trước, tay của đối phương rất có sức, vững vàng ôm cô trong ngực, mặc dù ôm một người, anh đi lại rất vững, không chút lắc lư nào.
Đầu của cô tựa lên vai anh, có lẽ bởi vì sốt, cô chỉ cảm thấy bả vai anh rắn chắc lại lạnh buốt, dán lên cực kỳ dễ chịu.
Bởi vì tham lam cảm giác mát lạnh này, cô dụi đầu vào, cọ đến bung áo anh, mãi đến khi mặt không chút trở ngại hoàn toàn áp vào trên da thịt đối phương, cô mới thỏa mãn không nhúc nhích nữa.
Trong nháy mắt da thịt chạm nhau, đồng tử Lục Kinh Chập vô thức co rút lại, không biết có phải bị nhiệt độ nóng rực của đối phương làm cơ thể nóng lên.
Bởi vì bị bệnh, hô hấp của cô dồn dập lại khô nóng, hơi thở nóng hổi quanh quẩn chỗ cổ Lục Kinh Chập.
Anh luôn rất kháng cự cùng người tiếp xúc da thịt, bây giờ bị một người phụ nữ dựa vào thân mật như vậy, còn là một người phụ nữ mà mình ghét, lông mày không khỏi cau lại.
Nhưng dù sao cô cũng bị bệnh, cho dù trong lòng anh có khó chịu hơn nữa cũng không thể nổi giận với một người hôn mê bất tỉnh, do dự một chút, anh điều chỉnh tư thế, một tay ôm Hạ Thanh Nịnh, nâng lên một tay khác, kéo áo mình lại, ngăn cản mặt cô ở bên ngoài.
Người trong ngực không tìm thấy cảm giác mát mẻ kia, lập tức cọ rớt áo anh, thậm chí còn đưa tay ôm cổ của anh.
Xúc cảm lành lạnh khiến Hạ Thanh Nịnh dễ chịu hơn nhiều, cô mở đôi mắt mông lung, trước mắt là gương mặt đẹp trai của Lục Kinh Chập.
Từ góc độ của cô nhìn sang, chỉ thấy cằm góc cạnh, cổ cao, hữu lực, bởi vì ôm người, cơ thể bị ép phát lực, cơ cổ hơi căng lên.
Cô nhất thời không biết là hiện thực hay mơ, giọng nói khàn khàn mang theo nghi ngờ.
“Lục Kinh Chập?”
Lục Kinh Chập thấy cô tỉnh, cho là cô gọi mình, cũng không đáp lời, vừa định bảo cô đừng gọi loạn lại nghe thấy cô trầm thấp nỉ non.
“Sao tôi lại mơ thấy anh?”
Rất nhanh đã đến bệnh viện.
Thấy cô còn chưa tỉnh, Lục Kinh Chập cảm thấy nhiều lời vô ích, cho nên ngậm miệng tiếp tục ôm cô đi.
Rất nhanh đã đến bệnh viện.
…
Lúc Hạ Thanh Nịnh tỉnh lại đã là ngày hôm sau, cô chậm rãi mở to mắt, chỉ thấy đỉnh đầu treo một bình truyền dịch, dây truyền màu vàng đang có dịch thể chảy xuống.
Ý thức được đây là bệnh viện, Hạ Thanh Nịnh không khỏi cảm thán cơ thể này thật sự yếu đuối.
Còn may mình lựa chọn ôm bắp đùi Lục Kinh Chập, nếu ly hôn với anh, với cơ thể này, xuống nông thôn trồng lúa, không chết vì mệt cũng chết vì đói.
Cảm thán xong, vừa quay đầu đã nhìn thấy Lục Kinh Chập ngồi tựa vào đầu giường, có lẽ là quá mệt mỏi, anh đã ngủ thϊếp đi trên ghế, đầu hơi ngước, lông mi buông xuống, mũi cao thẳng, hô hấp đều đều.
Bởi vì ngủ thϊếp đi, cảm giác lạnh lẽo người chống chớ gần kia cũng ít hơn nhiều, Hạ Thanh Nịnh nhìn anh ở khoảng cách gần, vô thức cảm thán.
Dáng dấp người đàn ông này đúng là dễ nhìn!
Đều nói đầu húi cua là khảo nghiệm của nhan sắc, nhưng mặt anh lại rất hoàn mỹ, không có kiểu tóc đô điểm thêm, càng lộ ra sự ưu việt của ngũ quan, khuôn mặt này, cho dù đặt ở thời đại nào cũng đều là cực phẩm.