Mẹ con mấy người chú ý đến sắc mặt Lục Kinh Chập thay đổi, vẻ mặt không được tự nhiên, sau khi Vương Minh Phương kịp phản ứng, lập tức nói.
“Được được, ăn cơm thôi.” Nói xong lại quay người nói với Hạ Thanh Nịnh.
“Thanh Nịnh à, nhanh đi gọi Tiểu Tuyết về, ôi chao, đứa nhỏ này vừa đi chơi, không gọi cũng không biết đường về.”
Không bao lâu sau trên bàn đã bày đầy đồ ăn, cực kỳ thịnh soạn, có thịt ba chỉ kho tàu, rau cần xào thịt băm, còn cả một con gà nướng…
Vương Minh Phương mời mọi người ngồi xuống, lại qua gõ cửa phòng Hà San San, bảo cô ta nhanh đi ra ăn cơm.
Mặc dù mới bị mất mặt, nhưng cơm vẫn phải ăn, huống chi hôm nay đồ ăn ngon như vậy, Hà San San õng ẹo từ trong phòng đi ra.
“Anh Anh, qua chỗ mẹ, chú út phải ăn cơm.” Diêu Hồng Mai nhận lấy đứa nhỏ trên tay Lục Kinh Chập.
Lục Kinh Chập móc ra tờ 10 đồng, đưa vào tay Anh Anh.
“Lì xì gặp mặt.”
Ở niên đại này, phong bao cho trẻ con đều là bảy, tám hào, vừa ra tay đã là 10 đồng, đúng là hiếm thấy, mấy người trong phòng đều ngạc nhiên, nhất là Hà San San, mắt nhìn chằm chằm, đây chính là hơn nửa tháng tiền lương của cô ta, đúng là càng nghĩ càng đáng giận, người đàn ông đẹp trai lại có tiền như vậy, sao lại hời cho Hạ Thanh Nịnh rồi.
Vương Minh Phương là người kịp phản ứng trước, dùng bả vai huých con dâu, Diêu Hồng Mai hiểu ý, vội nói với con gái.
“Anh Anh, nhanh cảm ơn chú út.”
“Một đứa nhỏ, cho bảy, tám hào là được, sao phải cho nhiều như vậy.” Vương Minh Phương cũng ở bên nói lời hay.
Lúc này Hạ Thanh Nịnh dẫn Lục Tiểu Tuyết về, Lục Tiểu Tuyết về nhà, liếc mắt thấy được gà nướng trên bàn, hai mắt sáng lên.
“Ôi, gà nướng.”
Nói xong lập tức chạy đến trước bàn, đưa tay muốn cầm, Hạ Thanh Nịnh nhanh tay nhanh mắt túm lấy cô bé nói.
“Rửa tay đã.”
Chỉ thấy trên tay cô bé dính đầy đất và nước bùn, nhìn đèn sì, muốn bẩn thế nào thì bẩn thế đó.
Lục Tiểu Tuyết còn lâu mới quan tâm đến mấy chuyện này, bây giờ trong mắt cô bé chỉ có gà nướng, trừng Hạ Thanh Nịnh một cái, tức giận nói.
“Ai cần chị lo!”
“Đi rửa!” Lục Kinh Chập liếc cô bé một cái, trầm giọng nói ra hai chữ.
Có lẽ Lục Kinh Chập mặc quân phục, nói chuyện mang đến áp lực quá lớn cho người ta, một Lục Tiểu Tuyết luôn không sợ trời không sợ đất lại bị dọa sợ, không cam tâm tình nguyện đi về phía nhà bếp, ngoài miệng còn không phục nhỏ giọng lẩm bẩm một câu.
“Rửa thì rửa.”
Cô bé rửa cho có lệ, lại từ trong bếp chạy ra, ngồi lên bàn, không chút khách sáo bẻ hai đùi xuống, tay trái cầm một cái, tay phải cầm một cái.
Lục Kinh Chập nhìn em gái không hề có lễ nghĩa gì, sắc mặt tối sầm: “Lục Tiểu Tuyết, chia một cái cho Anh Anh.”
“Dựa vào đâu chứ, đều là của em hết.” Lục Tiểu Tuyết không phục, lớn tiếng kêu la.
“Cứ để con bé ăn, không phải ở đây vẫn còn thịt gà à, Anh Anh ăn thịt gà là được.” Vương Minh Phương vội vàng đi lên giảng hòa.
Lục Tiểu Tuyết cầm đùi gà, làm mặt quỷ, nhanh chóng chạy về phòng.
“Thằng hai, em ăn đi, kệ con bé.” Lục Lập Đông nói, nhìn như đã thành thói quen.
Trong lòng Hạ Thanh Nịnh nói thầm, một người dung túng, một người mặc kệ, đúng là nuôi phế.
Lục Kinh Chập như có điều suy nghĩ, lại không nói gì.