Chương 16

Trên chiếc du thuyền hướng đến những hòn đảo nhỏ quanh Tấn Đảo, ánh đèn và âm nhạc sôi động trộn lẫn, rượu vang đỏ đắt tiền và sâm panh bị coi như chất kí©h thí©ɧ mà dội thẳng lên người, bóng người chập chờn.

Ngoài ban công, Lục Ứng Trì ngồi vắt chân trên sofa, đôi mắt mơ màng trong cơn say. Trong đám đông này cậu quen mặt chẳng được mấy ai, nhưng kiểu tiệc tùng như thế này cậu tham gia nhiều rồi, quen hay không cũng chẳng ảnh hưởng đến việc cậu uống rượu.

“Lục thiếu, đã ra ngoài chơi rồi thì đừng bày cái bộ mặt dài thượt như thế ra nữa. Rốt cuộc ông làm sao vậy?” Có người đưa cho cậu một ly rượu.

Cơn say khiến đầu óc Lục Ứng Trì không nghĩ nhiều, buột miệng hỏi: “Hồ Trác, nếu nhà ông có người hầu không nghe lời thì xử lý thế nào?”

“Người giúp việc?” Hồ Trác khẽ cười khinh miệt: “Nhìn ngứa mắt thì cứ đánh một trận rồi đuổi đi thôi.”

Đánh một trận?

Trước đây, Lục Ứng Trì nghĩ nếu cậu muốn đánh Kiều Ngô, cô sẽ không hề do dự mà đưa mặt vào lòng bàn tay cậu, còn hỏi cậu có đau tay không.

Nhưng bây giờ…

Cậu thật sự không chắc nữa, có khi người ra tay trước lại là cô.

“Không lẽ ông không vui là vì cái người giúp việc trong nhà?” Hồ Trác ra vẻ kinh ngạc: “Nhà ông bao nhiêu người giúp việc, còn để ý một hai đứa sao? Chẳng phải chỉ là một con chó thôi sao.”

Lục Ứng Trì hừ lạnh: “Tôi không đánh phụ nữ.”

“Được thôi, cậu không đánh thì để tôi đánh. Đảm bảo tôi sẽ dạy dỗ nó thành một con chó ngoan ngoãn nghe lời.” Hồ Trác xắn tay áo, cười gian trá.

“Liên quan quái gì đến ông.” Lục Ứng Trì khó chịu: “Cho dù không nghe lời thì cô ấy cũng là của tôi…”

Bao nhiêu năm nay, Kiều Ngô luôn ở bên cậu ngoan ngoãn nghe lời. Dù có muốn vứt bỏ, đó cũng phải là việc của cậu, không cho phép ai xen vào.

“Thôi được thôi, đừng tranh cãi chó tốt chó xấu nữa.” Hồ Trác khoác vai cậu, hạ giọng ám chỉ: “Đêm nay xa thành phố, thấy ai vừa mắt thì chơi luôn, chẳng thú vị hơn uống rượu sao?”

Mùi rượu nồng nặc khiến Lục Ứng Trì cau mày hất tay cậu ta ra. Ánh mắt cậu lướt qua từng gương mặt xinh đẹp, nhưng chẳng gương mặt nào để lại ấn tượng.

Một cách vô cớ, cậu bỗng nhớ lại khuôn mặt đã thoáng thấy hôm ấy trước thang máy. Trong khung cảnh hỗn loạn, chỉ một cái nhìn đó lại khiến cậu tỉnh táo trong chốc lát.

Ngày trước, chính Kiều Ngô từng nói với cậu: đừng quan tâm ánh nhìn của người khác, hãy theo đuổi tự do của riêng mình, cô sẽ mãi đứng về phía cậu. Thế nên cậu mới dám làm những việc mà ông già tuyệt đối cấm.

Giờ thì cô muốn quản cậu? Cô có tư cách sao?

“Ông mỗi lần ra ngoài chỉ biết uống rượu thì có gì vui. Còn nhiều trò kí©h thí©ɧ hơn mà ông chưa thử đấy.” Hồ Trác lại nhét cho cậu một ly, dụ dỗ từng chút một.

Rượu cồn làm đầu óc Lục Ứng Trì nặng nề, cậu đứng dậy, lạnh giọng: “Câm cái mồm chó lại.”

Không thèm nhìn kỹ, cậu đi thẳng đến gần một cô gái, đưa ly rượu ra: “Uống một ly chứ?”

Cô gái giật mình, vội xua tay: “Xin lỗi, tôi không biết uống rượu.”

Ban đầu cô ấy tưởng chỉ là buổi liên hoan thông thường, đến nơi mới biết hóa ra là kiểu tiệc tùng này, hoàn toàn không hợp với mình.

Đây là lần đầu Lục Ứng Trì bắt chuyện, cũng chẳng biết sau khi bị từ chối thì nên làm gì. Mà cậu vốn không có hứng thú ép người khác uống rượu, cảm thấy chán ngán, bèn tự mình uống cạn rồi quay đi.

Đằng sau, Hồ Trác nhìn mà tức nghẹn, cảm thấy cô gái này chẳng biết điều chút nào. Cậu ta loạng choạng bước tới: “Cô có biết vừa rồi người đó là ai không?”

“Tôi biết, là Lục Ứng Trì.”

Chiếc du thuyền này của cậu, sao cô ấy lại không biết.

Hồ Trác lạnh giọng: “Đã biết sao còn dám từ chối? Không thấy tâm trạng cậu ta không tốt à?”

“Nhưng tôi thật sự không uống được…”

“Ai sinh ra đã biết uống? Uống rồi sẽ quen thôi.” Hồ Trác đưa ly rượu sát miệng cô, “Uống đi.”

Cô gái cắn chặt môi, run rẩy lắc đầu: “Tôi…”

“Đây là thuyền của Lục Ứng Trì, đây là địa bàn của cậu ta. Cậu ta ghét nhất loại chó không nghe lời.” Hồ Trác nhìn cô ấy càng thấy vừa mắt, ghé sát tai cô hạ giọng: “Tôi lại giỏi dạy dỗ, nói xem tôi nên dạy cô thế nào thì tốt?”



Bên kia, Lục Ứng Trì đang một mình uống rượu, chẳng bao lâu có người hoảng hốt chạy tới: “Lục thiếu, Hồ Trác say rồi, đang bắt nạt Liêu Liêu. Ông mau qua xem đi!”

Liêu Liêu là ai?

Lục Ứng Trì bực bội đá bàn: “Đồ ngu!”

Cậu đi theo người đó lên ban công. Hồ Trác đang đè chặt một cô gái, ép rượu vào miệng cô.

Liêu Liêu thấy Lục Ứng Trì cũng tới, sợ hãi run lẩy bẩy. Trong lúc nguy cấp, cô ấy liều mình đẩy Hồ Trác ra, trèo lên lan can: “Các người đừng lại gần! Lại gần nữa tôi nhảy xuống đó!”

Hồ Trác bước tới, khinh khỉnh: “Cô nhảy thử xem—”

Lời còn chưa dứt thì bị ai đó từ sau tóm cổ áo giật mạnh. Lục Ứng Trì mặt đen sì: “Đồ khốn, mày bị điên à?!”

“Đây là biển, cô ấy dám nhảy sao?” Hồ Trác lảo đảo suýt ngã, dựa vào bàn cười nhạt: “Chỗ này hoang vắng, nhảy xuống còn sống được mấy phần trăm? Lục thiếu, tôi đang giúp ông xả giận, ông gấp gì?”

“Ông đây không…”

Chưa dứt lời, từ phía biển vang lên tiếng động cơ gầm rú. Mọi người cùng quay đầu nhìn.

Một chiếc ca nô lao đến, khi tới gần dần chậm lại, rõ ràng là nhằm thẳng vào đây.

“Là ai vậy?” Hồ Trác nheo mắt.

Trên tất cả vật dụng của nhà họ Lục đều khắc gia huy. Lục Ứng Trì nhận ra ngay đó là thuyền của Lục Tẫn Chi.

Nhưng Lục Tẫn Chi đang ở nước ngoài, sao lại…?

Đột ngột, một luồng ánh sáng rọi xuống, chiếu thẳng vào người lái.

Khi nhìn rõ, Lục Ứng Trì tỉnh rượu hơn nửa, trợn tròn mắt, hất Hồ Trác ra, bước nhanh đến mép thuyền, dán chặt mắt vào bóng người kia.

Người phụ nữ trên ca nô, vì chạy nhanh nên áo sơ mi loang lổ vệt nước, cả người toát ra vẻ lạnh lùng, thậm chí còn đáng sợ hơn khi rút dao.

Kiều Ngô ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua Lục Ứng Trì, dừng lại ở cô gái bị ép sát lan can, đôi mắt lập tức tối sầm.

Năm phút sau, Kiều Ngô lên du thuyền.

Sau sự việc vừa rồi, nhiều người sợ hãi tránh vào phòng khách tầng dưới, chẳng ai dám ló mặt. Bởi vậy, khi có người bước lên thuyền, tất cả đều thấy rõ.

Một người con gái chân trần, cao gầy, một tay xách giày cao gót cùng áo vest, không còn vẻ ngây ngô của sinh viên, cũng chẳng nhuốm sự phù hoa của giới thượng lưu. Trong ánh đèn, cô như một yêu nữ từ đáy biển bước lên.

Kiều Ngô đi thẳng lên boong, Lục Ứng Trì vẫn đứng chết lặng chưa kịp phản ứng.

Hồ Trác chưa từng gặp cô, nhưng nhìn khí chất cùng việc lái thuyền nhà họ Lục đến đây, cậu ta nghĩ chắc cô là người của nhà họ Lục, nhất thời không dám hé lời.

Kiều Ngô lướt qua hai người, ném đôi giày xuống, tiến tới trước mặt cô gái còn bám chặt lan can, chìa tay: “Không sao rồi, xuống đi.”

Liêu Liêu quả thực không dám nhảy, thấy Kiều Ngô như tìm được chỗ dựa, cơ thể mềm nhũn, run rẩy nắm lấy tay cô, từ từ bước xuống.

Ngay sau đó, một chiếc áo khoác phảng phất mùi sách vở phủ lên vai cô ấy, che đi chiếc áo mỏng dính rượu.

Liêu Liêu ngước mắt.

Người con gái khẽ ôm lấy cô, trông chỉ lớn hơn cô ấy vài tuổi, cao hơn chút ít, đường nét nghiêng mặt hoàn hảo đến khó tin, ánh mắt sáng trong sắc bén.

“Không sao chứ?” Giọng nói còn dịu dàng hơn cả gió biển.

“…Em ổn.” Liêu Liêu khẽ đáp.

Hết chương

Biên tập: Team Qi Qi