“Mới đầu hơi rối, hai ngày nay ổn hơn rồi.” Kiều Ngô dịu dàng nói: “Sáng nay cháu đã cho bếp trưởng nghỉ việc.”
Tim Kiều Tri Nghĩa thắt lại, thầm nghĩ con gái mình mới nhậm chức mà đã nổi ba lửa lớn thế này, có hơi quá rồi.
Lục Giang không phản ứng nhiều: “Cháu có quyền đó. Vì sao?”
Thế là Kiều Ngô kể lại chuyện buổi sáng.
Sắc mặt vốn ôn hòa tự nhiên của Lục Giang dần nặng nề, nhìn mấy món ăn trước mặt, giọng trầm xuống gần như không nghe rõ: “Bọn nhỏ... lại còn có những thứ kiêng kỵ này…”
Ông cụ vậy mà không hề biết.
Trong tài liệu cũng chẳng có ghi. Ông cụ lại hỏi: “Sau đó thì sao?”
Kiều Ngô bình thản:
“Cháu đã động đến đội luật sư của nhà, còn dùng dao và búp bê dọa cậu tư, ép cậu đập nát toàn bộ chuông báo động trong nhà.”
“Cạch” một tiếng, đôi đũa trong tay Lục Giang rơi xuống bàn.
Chuyện này khi nào xảy ra, sao tài liệu không ghi?
“... Cái gì?”
Thế là Kiều Ngô kể lại mấy chuyện xảy ra hai ngày nay. Cô không có ý mách lẻo, chỉ hy vọng có được sự cho phép của lão gia.
Nếu ông cụ cũng ngại cách làm của cô, thì cô sẽ đổi cách khác.
Không ngờ sau khi nghe xong, lão gia im lặng rất lâu. Mãi đến khi uống xong bát canh, ông cụ mới nhịn không nổi: “Vậy là bọn nó ngoan ngoãn đi học rồi?”
Kiều Ngô ngẫm một chút: “Cũng không hẳn là ngoan ngoãn, nhưng đúng là đã đi.”
Lục Giang rút khăn giấy, nhưng tay khẽ run.
Bao năm nay ông cụ từng cãi vã, thậm chí động tay với mấy đứa con, nhưng bọn chúng càng lúc càng phản nghịch, giờ gần như chẳng thèm nhìn mặt nhau. Trước kia ép Lục Ứng Trì học hành, nó còn nhảy từ tầng ba xuống gãy cả chân.
Ấy vậy mà Kiều Ngô làm đến mức này, lại vẫn bình an bước ra khỏi nhà?
Tại sao?
Chẳng lẽ vì nó chưa thật sự ra tay?
Không đúng.
Ông nhìn lại cô gái trẻ trước mặt, trong mắt không hề có toan tính hay gian trá, thậm chí còn kiên cường hơn cả cha mình.
“Ngài để ý không ạ?” Kiều Ngô hỏi.
Lục Giang không nghĩ ngợi: “Hoàn toàn không! Tôi còn chưa đánh chúng đấy. Nhưng thân thể cháu gầy yếu, tốt nhất đừng tự ra tay, lỡ bị thương thì không được. Có cần thì gọi vệ sĩ làm.”
Kiều Tri Nghĩa: “...”
Kiều Ngô khẽ thở ra, mỉm cười: “Cháu sẽ không dễ động thủ. Ngài chỉ đừng thấy cháu quản thúc mấy cậu ấm cô chiêu là quá phận là được.”
“Quản được là tốt.”
“Vậy cháu tiếp tục nhé? Nếu ngài thấy không hợp, có thể bảo cháu dừng lại bất cứ lúc nào.”
Vừa rồi còn nghĩ mọi cách để cho thôi việc, giờ Lục Giang lại bị kẹt lời.
Nhưng nghĩ lại, còn cách nào khác? Ông cụ lo lắng chẳng phải chính vì cái nhà hỗn loạn này sao. Giờ có cơ hội xoay chuyển, thế nào cũng phải thử.
Song khi nhớ đến tài liệu giấu đi, ông cụ cau mày. Quyết định thế này có vội vàng quá không?
Đang nói chuyện, thư ký lại gõ cửa, ghé tai ông cụ nói mấy câu.
Sắc mặt Lục Giang lập tức trầm xuống, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. Nhưng chợt nhớ ra điều gì, ánh mắt ông nhìn thẳng Kiều Ngô: “Cháu có biết cậu tư tối nay định cho người lái du thuyền đưa người lên đảo không?”
Lâm thị có mấy hòn đảo gần bờ, du lịch phát triển, nhưng từ Trung Bắc thị chạy sang cũng phải mất hai tiếng, thêm thời gian ra khơi cập đảo, giờ này đi thì tối nay chắc chắn không thể quay về.
Chuyện này trong trí nhớ của Kiều Ngô có chút ấn tượng. Trong giấc mơ, Lục Ứng Trì bị đám bạn bè xúi giục, dùng du thuyền riêng của mình chở mấy em gái ra chơi. Nhưng đám bạn nhậu nhẹt kia thì cá mè một lứa, kẻ uống say, ỷ vào việc có Lục Ứng Trì chống lưng mà ngang ngược vô pháp vô thiên, thậm chí còn trêu chọc, ức hϊếp con gái.
Kết quả ép một cô gái hoảng loạn nhảy xuống biển, suýt chút nữa mất mạng. Mà cô gái ấy, chính là nữ chính trong tương lai.
Lúc đó Lục Ứng Trì cuống đến phát điên, gọi điện cho “Kiều Ngô” tới xử lý, nhưng cũng chỉ quẳng ra một số tiền để bịt miệng nữ chính. Đó chính là mồi lửa khiến cậu sau này càng ngày càng ngông cuồng, ương ngạnh.
Giọng cô bình thản: “Bây giờ cháu biết rồi.”
Lục Giang thoáng chốc có cảm giác lạnh buốt lan từ lòng bàn chân.
“Đưa nó về.” Lục Giang nói: “Đưa nó về bình an vô sự. Sau này nhà họ Lục có chuyện gì cháu muốn quản, tôi đều đồng ý.”
Ý là tuyệt đối không được xảy ra thêm biến cố nào khác.
Kiều Ngô gật đầu: “Vâng.”
Dù Lục Giang không nói, cô cũng nhất định phải đưa cậu tư trở về an toàn.
Rời bệnh viện, cô gọi điện cho Lục Ứng Trì, quả nhiên không có ai bắt máy.
Hẳn là do sáng nay bị dọa một trận, nên còn đang hậm hực.
Giờ này chắc bọn họ vẫn chưa tới bờ biển, Kiều Ngô không chần chừ, lái xe thẳng về Lâm Thị.
Trước đây để tiện nghỉ dưỡng hoặc công việc, nhà họ Lục có nhà ở nhiều nơi, chiếc du thuyền neo ở Lâm Thị cũng là món quà Lục Ứng Trì tự mua cho mình khi trưởng thành.
Khi Kiều Ngô chạy tới bờ biển thì trời đã nhá nhem tối, du thuyền cũng đã rời bến.
Ở đây không chỉ có du thuyền của Lục Ứng Trì, còn có của những người khác, nên nhà họ Lục cũng cử người trông coi. Thấy Kiều Ngô tới, mấy người đó lộ vẻ khó xử: “Cậu tư dặn rồi, bất kỳ ai cũng không được quấy rầy cậu ấy.”
Bọn họ không rõ quản gia mới có thủ đoạn gì, nhưng so thế nào thì lời của cậu chủ vẫn nặng ký hơn quản gia. Trước kia lão quản gia cũng hiếm khi dám trái ý chủ nhân.
Thế nên họ không dám nhổ neo, cũng không dám đưa chìa khóa.
Kiều Ngô liếc qua mấy con tàu đang neo ở bến, lấy điện thoại bấm một dãy số.
Tiếng chuông gần tắt thì đầu bên kia truyền tới giọng nam trầm thấp, khàn khàn: “Nói.”
Giọng lạnh lẽo ấy theo gió biển ùa tới, khiến đầu óc Kiều Ngô bất giác quay về đêm mưa trong giấc mơ, cùng với tiếng “Cút” vang vọng, ướt lạnh cô độc.
Cô thoáng ngẩn ngơ.
Cho đến khi người đàn ông bên kia lại thản nhiên gọi một tiếng: “Kiều Ngô.”
Tinh thần cô giật thót, dứt khoát: “Lục Tẫn Chi, ca nô ở Tân đảo của anh có thể cho tôi mượn dùng một chút không?”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
Lâu đến mức cơ thể Kiều Ngô bị gió biển thổi lạnh buốt, mới nghe thấy một âm tiết gọn gàng vang lên.
“Ừ.”
“Cảm ơn.”
Kiều Ngô lập tức cúp máy. Nếu chờ du thuyền rồi mới đuổi theo, sẽ muộn mất, vì vậy cô lấy ngay chìa khóa ca nô.
Thấy người quản lý còn do dự, cô thẳng tay lấy luôn. Bao nhiêu năm được rèn luyện và học kỹ năng, bằng lái du thuyền tất nhiên cũng nằm trong số đó.
Vừa đặt chân lên ca nô, người quản lý bên bờ đã nhận được một cuộc gọi.
“Cô ấy định làm gì?” đầu dây bên kia hỏi.
Người quản lý ấp úng: “Hình… hình như là đi theo cậu tư.”
Ở tận bên kia đại dương, Lục Tẫn Chi khẽ rủ mi mắt, che đi ánh nhìn sâu thẳm.
Lục Ứng Trì?
Cô từ bao giờ lại dính dáng tới Lục Ứng Trì vậy.
“Dõi theo.” Anh lạnh nhạt căn dặn.
Một phút sau, điện thoại anh nhận được một đoạn video.
Người quản lý nói theo dõi là theo dõi thật, dùng cả camera ghi hình.
Trong video, người phụ nữ bước lên ca nô, dứt khoát cởi bỏ áo vest, áo sơ mi ôm gọn đường cong xinh đẹp và vòng eo thon nhỏ.
Cô tháo hai cúc cổ sơ mi, xắn tay áo đến tận cổ tay, hơi cúi người đặt tay lên vô lăng. Ánh sóng nước hắt lên, vẽ rõ đường nét trắng nõn, thon dài nơi cánh tay, từng nhịp từng nhịp lọt vào đáy mắt người đàn ông.
Vài giây sau, trong tiếng gào thét của sóng biển và động cơ ca nô, cô lao vυ"t đi, để lại bóng dáng mái tóc dài bay ngược gió và bọt sóng trắng xóa tung tóe.
Hết chương
Biên tập: Team Qi Qi