Lạc Nham vội nói: “Không sao, cho tôi mượn cái ô là được.” Đúng lúc mai có cớ trả ô, anh có thể tiện thể đến nấu thêm bữa nữa.
Kết quả Yến Khuynh Hàn cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: “... Không có ô.”
“Không có ô?” Lạc Nham ngạc nhiên: “Thế những hôm mưa cậu đi học kiểu gì?”
Yến Khuynh Hàn im lặng một lúc rồi nói: “Trước có... sau thì không còn nữa.”
Không còn? Là hỏng hay là mất?
Dù sao thì ô cũng là vật cần thiết mà, chẳng lẽ cậu cứ đội mưa đi học sao?
Chỉ tưởng tượng cảnh đứa nhỏ đeo cặp lưng ướt sũng, Lạc Nham đã thấy khó chịu trong lòng.
Yến Khuynh Hàn mím môi, mở tủ quần áo cũ kỹ, có vẻ muốn tìm áo khoác tránh mưa.
Nhưng Lạc Nham chỉ nhìn thoáng qua là biết trong đó chỉ có một bộ đồng phục thay đổi, một cái áo bông cũ, chẳng có cái áo khoác nào ra hồn.
“Khuynh Hàn.” Lạc Nham gọi khẽ: “Đừng tìm nữa. Đợi mưa nhỏ lại tôi hẵng về.”
Yến Khuynh Hàn nhìn cái tủ trống trơn, lắc đầu: “Đến hơn mười một rưỡi là xưởng đổi ca xong, bọn côn đồ có thể lại ra ngoài, khu này sẽ không an toàn.”
Lạc Nham biết mình chẳng có gì phải sợ, một mình đánh mười người cũng được - nhưng tất nhiên không thể nói vậy.
Anh nghĩ một lúc, rồi bảo: “Không sao, cùng lắm tôi ngủ tạm ở đây một đêm, sáng mai về cũng được, lúc đó chắc tụi kia tan rồi.”
Yến Khuynh Hàn gật đầu khẽ: “Vâng.”
“Vậy quyết thế nhé. Tôi nhắn tin cho quản gia một tiếng, chắc ông ấy cũng không ý kiến.”
Không còn cách nào khác, ngoài trời mưa càng lúc càng to, đành thế thôi.
Ban đầu Yến Khuynh Hàn còn khăng khăng đòi nằm đất, nhưng Lạc Nham đâu nỡ để cậu như thế, nửa đùa nửa thật: “Nếu quản gia biết tôi để cậu nằm đất, chắc trừ lương tôi mất.” Cậu mới chịu ngoan ngoãn nằm giường.
Rửa mặt qua loa xong, Lạc Nham cởi bộ vest ba lớp chỉnh tề, gấp lại đặt lên ghế rồi chui vào chăn.
Chăn nệm tuy cũ nhưng sạch sẽ, hẳn đã được đem phơi nắng mùa hè nên còn phảng phất mùi nắng.
Anh nằm xuống, vừa thả lỏng chuẩn bị ngủ vừa hỏi hệ thống: “Này, hệ thống, sao Yến Khuynh Hàn lại không có cả cái ô vậy? Đây cũng tính là vật dụng thiết yếu rồi mà?”
Hệ thống: [Để tôi tra lại tư liệu trước đó...]
[Ể, có thật.]
[Nhưng loại chi tiết này thuộc “tình tiết bổ sung”, không thể tùy ý xem. Ký chủ chỉ có thể dùng lượt tra cứu.]
[Trong thế giới nhỏ này, ký chủ chỉ được tra tối đa 10 lần chi tiết, cậu có chắc muốn tra không?]
Chỉ có 10 lần à? Lỡ sau này không đủ dùng thì sao?
Nhưng mình chỉ là công cụ nhân vô danh, hết phân cảnh này chắc chẳng cần đến nữa.
Nghĩ vậy, anh đáp: “Tra đi.”
[Được rồi, cung cấp chi tiết cho cậu đây.]
[Thực ra trước đây Yến Khuynh Hàn cũng có ô. Nhưng dạo gần đây trời hay mưa, giáo viên chủ nhiệm phát động phong trào “hiến yêu thương cho công nhân vệ sinh”, bắt học sinh quyên góp tiền hoặc đồ dùng che mưa.]
[Yến Khuynh Hàn không có tiền, mà ô thì chỉ có một cái. Ban đầu cậu không muốn góp, kết quả bị giáo viên chủ nhiệm mắng trước mặt cả lớp, nói chưa thấy đứa nào vừa keo kiệt vừa vô tâm như thế, còn ném ô của mình cho cậu, nói coi như bù đắp.]
[Cuối cùng, cậu ta vẫn quyên góp chiếc ô của mình, dĩ nhiên không nhận chiếc ô của giáo viên.]
[Từ đó, cậu không nỡ mua cái mới nữa.]
Nghe xong, Lạc Nham suýt nổ tung: “Cái giáo viên này kiểu gì thế?! Đây chẳng phải là sỉ nhục người ta công khai sao?! Yến Khuynh Hàn ăn còn chẳng đủ, bắt người ta đi quyên góp cái gì chứ?! Nó có làm sai gì đâu?!”
Hệ thống thản nhiên: [À, giáo viên đó là họ hàng xa của mẹ kế Yến Khuynh Hàn. Mẹ kế chắc là nhờ chăm sóc kỹ cậu ta rồi.]
Lạc Nham nghe mà tức nghẹn cả tim.
Anh thở dài một hơi, ngồi dậy, liếc sang Yến Khuynh Hàn đang cởϊ áσ chuẩn bị ngủ, cơ thể cậu gầy đến mức xương sườn lộ rõ, chẳng có tí thịt nào.
Gầy thế này... đúng là ai cũng có thể bắt nạt được.
Hay là... mình cố nuôi đứa nhỏ này béo lên chút, để nó đỡ bị ức hϊếp hơn nhỉ?
Công cụ người không có thiết lập nhân vật
Lạc Nham nghĩ ngợi, rồi trong đầu hỏi: “Này hệ thống, nếu tôi cho cậu ấy ăn mấy món khác như cá hay thịt, có bị tính là lệch thiết lập nhân vật rồi trừ điểm không?”
Hệ thống: [Cậu nghĩ nhiều rồi. Cấp độ công cụ người của cậu vốn không có thiết lập nhân vật, muốn cho ăn gì cũng được... miễn đừng cho ăn nấm độc làm người ta chết là được.]
Thế tức là muốn nuôi sao cũng được hả?
Lạc Nham yên tâm hẳn.
Anh ngáp một cái, nằm xuống định ngủ, thì nghe giọng nói nhỏ nhẹ bên cạnh vang lên: “Lạc Nham.”
Lạc Nham lập tức đáp: “Ừ?”